Giờ lại bị chính người nhà… đẩy hết trách nhiệm lên đầu.

Bà ôm mặt… khóc không thành tiếng.

“Tôi không biết! Tôi thật sự không biết!”

“Con đàn bà đó… tôi sao có thể liên lạc lại với nó!”

“Tôi còn hận không thể lột da nó!”

Ánh mắt anh em họ Vương nhìn bà—

Dần mất hết kiên nhẫn.

Họ vốn dĩ…

Chỉ cần một công cụ lấy tiền.

Bây giờ công cụ vô dụng—

Họ cũng chẳng buồn giả vờ nữa.

Những ngày sau đó—

Thái độ của họ với bà Lý… rơi thẳng xuống đáy.

Từ hỏi han quan tâm—

Biến thành mỉa mai, châm chọc.

Từ sơn hào hải vị—

Biến thành cơm thừa canh cặn.

Người giúp việc trong biệt thự…

Cũng bị thay toàn bộ.

Ánh mắt họ nhìn bà—

Chỉ còn lại sự khinh thường.

Một quý phu nhân từng đứng trên đỉnh cao xã hội Dubai—

Giờ đây…

Thật sự trở thành một tù nhân.

Còn Tiểu Triết—

Tình cảnh… còn tệ hơn.

Họ đưa thằng bé từ nhà họ hàng về.

Không phải vì quan tâm.

Mà là để lợi dụng.

Họ ép hỏi nó—

Cha nó trước khi mất có nói gì đặc biệt không.

Có để lại thứ gì không.

Tiểu Triết chỉ lắc đầu.

Không nói một lời.

Nó tự nhốt mình lại—

Giống như một con thú nhỏ bị thương.

Càng như vậy—

Nhà họ Vương càng mất kiên nhẫn.

Quát mắng.

Đánh đập.

Trở thành chuyện thường ngày.

Những tin tức đó—

Mỗi ngày…

Như kim thép đâm vào tim tôi.

Tôi biết—

Tôi phải nhanh hơn nữa.

Không thể chờ thêm.

Tôi không thể để Tiểu Triết…

Ở trong địa ngục đó thêm một ngày nào.

Tối hôm đó—

Tôi triệu tập Lâm Đào, Trần Mặc và Tôn Tịnh—

Cuộc họp video đầu tiên của cả nhóm.

“Thời cơ đến rồi.”

Tôi nói thẳng.

“Dòng tiền của nhà họ Vương… đã bắt đầu căng.”

Trần Mặc gật đầu, mở một bản báo cáo.

“Đúng vậy.”

“Họ đang vay nợ lớn để giữ bề ngoài của công ty.”

“Nếu trong ba tháng không có dòng tiền mới—”

“Họ sẽ sụp.”

“Bà Lý thì sao?” tôi hỏi.

Tôn Tịnh đáp, giọng có chút nặng.

“Cả thể chất lẫn tinh thần đều rất tệ.”

“Người của chúng ta nói… bà ấy đã có dấu hiệu trầm cảm nghiêm trọng.”

“Tốt.”

Giọng tôi… lạnh như băng.

“Luật sư Lâm, triển khai phương án hai.”

“Tôi muốn anh em họ Vương…”

“Nhận được một ‘món quà’ mà họ không thể từ chối.”

Sau lớp kính, ánh mắt Lâm Đào lóe lên.

“Hiểu rồi.”

“Tôn Tịnh.”

Tôi chuyển ánh nhìn sang cô.

“Tôi cần cô làm một việc.”

“Tôi muốn giới thượng lưu Dubai…”

“Vô tình biết được một tin.”

“Cứ nói—”

“Người giúp việc Trung Quốc từng bị nhà họ Lý đuổi đi… Chu Tình.”

“Hiện đang học EMBA tại Trường Kinh doanh Trường Giang, Thượng Hải.”

Tôn Tịnh khựng lại một giây—

Rồi lập tức hiểu.

“Rõ, Chu tiểu thư.”

“Trần Mặc.”

Tôi nhìn người cuối cùng.

“Chuẩn bị tiền.”

“Chúng ta bắt đầu thu mua.”

Anh ta khẽ cười.

Nụ cười… đầy hứng thú.

“Thu mua cái gì?”

“Tất cả cổ phiếu lưu hành trên thị trường của tập đoàn Lý tại Dubai.”

“Tôi muốn—”

“Trước khi họ kịp nhận ra…”

“Âm thầm trở thành cổ đông nhỏ của họ.”

“Tôi cần một tấm vé—”

“Bước vào đại hội cổ đông của họ.”

12

Hiệu suất của Lâm Đào… nhanh đến đáng sợ.

Chỉ hai ngày sau—

Một bản báo cáo kiểm toán do hãng kế toán quốc tế hàng đầu phát hành,

Cùng một công văn luật sư với ngôn từ cứng rắn…

Đã đồng thời được đặt lên bàn của Vương Hải và Vương Giang.

Bản báo cáo đó—

Là thứ ông Lý âm thầm chuẩn bị từ khi còn sống.

Từng dòng, từng khoản—

Chỉ rõ hàng chục dòng tiền không minh bạch, xuất hiện sau khi anh em họ Vương tiếp quản công ty.

Còn công văn luật sư…

Thì không hề vòng vo.

Với tư cách là bên giám sát quỹ tín thác—

Văn phòng của Lâm Đào chính thức nghi ngờ tập đoàn Lý đang bị rút ruột tài sản.

Đồng thời cảnh cáo—

Họ sẽ giữ quyền sử dụng mọi biện pháp pháp lý.

Bao gồm… báo cáo lên cơ quan điều tra tội phạm kinh tế Dubai.

Lá thư đó—

Trở thành cọng rơm cuối cùng.

Đè gãy sự tự tin của anh em họ Vương.

Họ hoảng loạn thật sự.

Không ai ngờ…