Cuối cùng hắn gửi đi một tin nhắn, chỉ vỏn vẹn ba chữ: “Xin lỗi em.”

Tin nhắn vừa nhấn gửi, một dấu chấm than đỏ chót lập tức hiện ra.

Bạn đã bị đối phương đưa vào danh sách đen.

Cố Diễn Chi chằm chằm nhìn dấu chấm than đỏ chót ấy, cuối cùng không thể kìm nén được nữa, nước mắt giàn giụa.

Mẹ Cố nói được làm được, bà đã sang tên toàn bộ phân nửa tài sản của nhà họ Cố cho Tô Niệm.

Tô Niệm đường hoàng trở thành cổ đông cá nhân lớn nhất của Cố thị, dù cho Cố thị nay đã về tay Lục thị, nhưng tính toán quy đổi số tài sản đó ra tiền mặt, sơ bộ cũng vượt ngưỡng ba mươi tỷ.

Tô Niệm nhìn những con số dài ngoằng trong tài khoản ngân hàng, ngỡ ngàng như đang nằm mơ.

Ba tháng trước, cô vẫn chỉ là một nàng mèo thần tài “nghèo rớt mồng tơi”, đến mức 50 vạn tiền phí chia tay cũng bị người ta vu khống là tống tiền.

Hiện giờ tiền trong tài khoản của cô, có xài mười kiếp cũng chẳng cạn.

“Nhiều quá mẹ ạ.” Tô Niệm nói với mẹ Cố qua điện thoại, “Mẹ ơi, con thật sự không thể nhận số tiền lớn thế này đâu.”

“Niệm Niệm, con nhất định phải nhận.” Giọng mẹ Cố kiên định vô cùng, “Đây là mẹ nợ con. Hồi đó mẹ quỳ xuống cầu xin con gả vào cửa, mẹ đã nói, nếu con chịu oan ức, nhà họ Cố sẽ phụng dưỡng con. Giờ cái thằng khốn nạn Diễn Chi đuổi con đi rồi, mẹ nói được làm được.”

Khóe mắt Tô Niệm lại ươn ướt. Cô phát hiện từ khi quen biết Lục Cảnh Hành, cô ngày càng dễ rơi nước mắt.

“Mẹ, vậy sau này mẹ tính sao?”

“Mẹ á? Mẹ có tay có chân, còn có căn hộ nhỏ ở Thụy Sĩ, đủ để dưỡng già rồi.” Mẹ Cố bật cười, “Với lại mẹ nói cho con nghe một tin vui, dạo này mẹ vừa đầu tư một dự án, kiếm được bộn tiền. Con xem có trùng hợp không, từ lúc rời xa cái thằng con trai đen đủi của nhà họ Cố, vận may của mẹ phất lên như diều gặp gió.”

Tô Niệm không nhịn được phì cười.

Cúp điện thoại xong, cô tiện tay lướt Weibo một vòng.

Top 1 hot search là #Tô_Niệm_Ba_Mươi_Tỷ#, Top 2 hot search là #Cố_Thị_Bị_Thâu_Tóm#, Top 3 hot search là #Mèo_Thần_Tài_Bản_Tôn#.

Cô bấm vào dòng thứ ba, phát hiện cư dân mạng đã đặt cho cô một biệt danh mới: “Bà Nội Thần Tài Chạy Bằng Cơm.”

Tô Niệm dở khóc dở cười, vội đăng đàn một status trên Weibo: “Tôi mới 25 tuổi thôi, có thể gọi là Chị Thần Tài được không?”

Phần bình luận nháy mắt bùng nổ:

“Vâng thưa Bà Nội Thần Tài!”

“Không thành vấn đề Bà Nội Thần Tài!”

“Đã rõ thưa Bà Nội Thần Tài!”

Tô Niệm tức tối ném toẹt điện thoại lên ghế sofa.

Lục Cảnh Hành bước ra từ phòng làm việc, thấy vẻ mặt phụng phịu của cô, khóe môi khẽ nhếch.

“Sao thế em?”

“Anh ra mà quản cư dân mạng của anh đi!” Tô Niệm chỉ tay vào điện thoại, “Bọn họ toàn gọi em là Bà Nội Thần Tài kìa!”

Lục Cảnh Hành bước tới, cầm điện thoại lên liếc qua một cái, rồi lại đặt xuống sofa, với tay xoa xoa mái tóc cô.

“Bà Nội Thần Tài, tối nay em muốn ăn gì nào?”

“Anh mới là Bà Nội Thần Tài! Cả nhà anh đều là Bà Nội Thần Tài!”

“Cả nhà anh?” Lục Cảnh Hành cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô, “Cả nhà anh bây giờ chẳng phải có mỗi mình em sao? Vậy là em tự thừa nhận em là người một nhà với anh rồi nhé?”

Tô Niệm há miệng cứng họng, phát hiện mình vừa tự đào hố chôn mình.

Mặt cô ửng đỏ, vội vàng đẩy anh ra: “Đi nấu cơm đi! Em đói rồi!”

Lục Cảnh Hành tủm tỉm cười xoay người bước vào bếp, bóng lưng anh trông còn rạng rỡ hơn cả khi ký được bất kỳ bản hợp đồng tỷ đô nào.

Lục Cảnh Hành đã tổ chức một hôn lễ cực kỳ hoành tráng cho Tô Niệm.

Lễ cưới diễn ra tại một khu điền trang ở ngoại ô, bãi cỏ ngập tràn những bông hoa hồng phấn kiêu sa, những dải lụa trắng muốt khẽ bay phấp phới trong gió. Hơn ba trăm vị khách mời danh dự góp mặt, toàn là những tên tuổi cộm cán trong giới kinh doanh và làng giải trí, quy mô phô trương đến đáng sợ.