Vừa bị điều tra, Lý Hân lập tức bị sa thải và cách chức, vĩnh viễn không được hoạt động trong ngành giáo dục nữa.

Mất đi chỗ dựa, bọn họ chẳng dám lượn lờ trước mặt tôi nữa.

Mỗi ngày sau giờ học chỉ có thể nai lưng đi làm mấy công việc vặt vãnh kiếm sống.

Chỉ là mỗi lần vô tình chạm mặt trên hành lang, ánh mắt Trình Minh Viễn nhìn tôi đều u ám đến đáng sợ.

Tôi chẳng để tâm.

Ngày ngày đi học, về nhà, học thêm cùng Hạ Chiêu.

Cậu ta không bao giờ cúp tiết nữa, cũng chẳng còn đánh nhau nữa.

Thỉnh thoảng lúc sang nhà cậu ta, cậu ta ngủ gục trên bàn, miệng lẩm bẩm không rõ lời.

“Tôi không muốn công lược Tô Thanh Lê… muốn công lược Ôn Khởi… Cô ấy đáng yêu như thế cơ mà…”

Tôi nghe không rõ, tính ghé sát vào nghe xem thì cậu ta chợt trở mình, tiếp tục ngủ.

Cứ kỳ kỳ quái quái sao ấy.

Tôi cũng không để trong lòng.

17

Kỳ thi đại học diễn ra đúng như dự kiến.

Vào ngày công bố điểm, Tô Thanh Lê vẫn kém Trình Minh Viễn đúng hai mươi điểm.

Hoàn toàn giống hệt kiếp trước.

Nhưng điểm khác biệt lần này là, Trình Minh Viễn đã công khai tỏ tình với cô ta.

Dưới gốc cây ngô đồng trước tòa nhà dạy học, ngay trước mặt biết bao nhiêu học sinh qua lại.

Tô Thanh Lê đỏ mặt gật đầu, rồi ——

Nhìn thấy tôi và Hạ Chiêu đang đi ngang qua.

Cô ta khoác tay Trình Minh Viễn, ném cho tôi một ánh mắt đắc thắng.

Trình Minh Viễn cũng nhìn sang, dưới đáy mắt mang theo sự kiêu ngạo không thèm giấu giếm.

Như thể muốn nói: Nhìn đi, không có cô, tôi vẫn có thể sống rất tốt.

Hai người nắm tay nhau đi đến trước mặt chúng tôi.

“Ôn Khởi,” Tô Thanh Lê cười dịu dàng, “Nghe nói cậu và Hạ Chiêu đều không tham gia kỳ thi đại học?”

Tôi không nói gì.

Cô ta thở dài, trong giọng điệu pha chút đồng tình:

“Cũng phải… dù sao nền tảng yếu kém, có thi cũng là lãng phí cơ hội. Đừng nản lòng, mọi con đường đều dẫn tới Rome mà.”

Trình Minh Viễn đứng bên cạnh cô ta, khóe miệng nhếch lên, trưng ra cái bộ dạng đứng xem kịch hay.

Tôi chẳng thèm để ý đến bọn họ, kéo Hạ Chiêu đi.

Đi được một đoạn xa, Hạ Chiêu cúi đầu hỏi tôi: “Cậu không tức giận à?”

“Có gì mà phải tức giận?”

Tôi hiểu rõ hơn bất cứ ai rằng kiếp trước Trình Minh Viễn phất lên như thế nào.

Kiếp này, không có sự hỗ trợ của tôi và bố mẹ tôi.

Một thằng con trai nhà nghèo mà tự cao tự đại như anh ta, định sẵn là chẳng thể làm nên trò trống gì.

Cậu ta liếc nhìn tôi, không hỏi thêm nữa.

18

Vào ngày giấy báo nhập học được gửi đến, cả trường như nổ tung.

Tôi và Hạ Chiêu, cả hai đều được nhận vào các trường đại học danh giá ở nước ngoài.

Một người trúng tuyển khối Ivy League, một người trúng tuyển TOP 5.

Còn Trình Minh Viễn ——

Thủ khoa toàn trường, trượt nguyện vọng rồi.

Tôi chẳng hề ngạc nhiên chút nào.

Ngay từ khoảnh khắc anh ta không chọn trường top đầu C9 như kiếp trước, mà chọn ghi danh vào Đại học Quốc phòng, tôi đã biết kiếp này của anh ta, tiêu tùng rồi.

Chuyện ăn cắp đồ hiệu trị giá vài trăm ngàn tệ, dù không bị khởi tố, nhưng hồ sơ vẫn ghi rành rành ra đó.

Muốn vượt qua vòng thẩm tra lý lịch chính trị sao?

Nằm mơ.

Sau đó anh ta lại nộp hồ sơ vào các trường danh tiếng khác.

Với điểm số của anh ta, không có trường nào có thể từ chối.

Nhưng tôi không muốn để anh ta sống quá thoải mái.

Tôi đã đăng đoạn video anh ta tự miệng thừa nhận việc ăn cắp đồ trước mặt cảnh sát lên mạng.

Trong video, anh ta đứng trước bục giảng, mặt mũi trắng bệch, hét lên với cảnh sát:

“Tôi nhặt được! Tôi nhặt được thì sao gọi là ăn cắp?!”

Phần bình luận bùng nổ.

“Nhân phẩm thế này, mà còn gọi là học thần?”

“Học giỏi không đồng nghĩa với nhân phẩm tốt, đề nghị các trường đại học lớn sáng mắt ra.”

“Loại người này mà sau này làm nghiên cứu khoa học, nực cười.”