Ban công hướng về phía đông thành phố, có thể nhìn thấy ánh đèn của khu Quốc Mậu và CBD ở xa. Tòa nhà trụ sở Bất động sản Hoắc Thị cũng ở hướng đó, đèn logo trên tầng cao nhất vẫn còn sáng.

Tôi cầm ly rượu đứng ngoài ban công, nhìn về hướng đó.

Điện thoại rung lên.

Không phải cuộc gọi, mà là một tin nhắn WeChat.

Từ một avatar không có ghi chú — nhưng tôi nhận ra tấm ảnh đó. Là ảnh chụp bờ biển, ngược sáng, không nhìn rõ mặt.

Tài khoản WeChat đầu tiên Hoắc Cẩm Diên dùng sáu năm trước.

Anh ta đổi tài khoản thứ ba để kết bạn với tôi.

Tin nhắn chỉ có một câu:

[Kiều Yến, công ty có thể không giữ nổi nữa.]

Tôi nhìn dòng chữ đó rất lâu.

Không trả lời.

Lại một tin:

[Anh không đến để cầu xin em. Anh chỉ… muốn để em biết.]

Rồi thêm một tin nữa:

[Xin lỗi.]

Ba chữ.

Tôi đặt điện thoại lên lan can ban công, ngửa đầu uống một ngụm rượu.

Gió đêm thổi qua, màn hình điện thoại tắt đi.

Tôi không cầm lên.

Đứng rất lâu.

Lâu đến khi ly rượu cạn.

Lâu đến khi đèn trong thành phố lần lượt tắt.

Lâu đến khi đèn logo trên tầng cao nhất của Hoắc Thị ở xa cũng tối xuống.

Sau đó tôi quay vào phòng, cầm điện thoại lên.

Gõ một dòng:

[Công ty của anh, từ trước đến nay không chỉ là công ty của anh.]

Gửi.

Lại gõ thêm một dòng:

[Nhưng nó cũng không còn là trách nhiệm của em nữa.]

Gửi.

Dòng cuối cùng:

[Hoắc Cẩm Diên, thứ anh nợ em không phải cổ phần, không phải danh phận, cũng không phải tiền. Thứ anh nợ em là suốt sáu năm qua, anh chưa từng một lần đứng trước mặt tất cả mọi người thừa nhận sự tồn tại của em.]

Gửi.

Sau đó tôi xóa luôn tài khoản này.

Tắt đèn.

Ngủ.

Một đêm không mộng.

7

Hai tháng sau.

Dự án cải tạo khu Nam chính thức khởi động.

Quỹ Hạc Minh là nhà đầu tư chính. Tôi là tổng phụ trách dự án, đứng tại lễ động thổ trên công trường.

Có lãnh đạo thành phố, đại diện các bên hợp tác và hơn mười đơn vị truyền thông đến tham dự.

Quý Hạc Minh đứng bên cạnh tôi, vest chỉnh tề, cười ra dáng một tinh anh thương trường.

“Căng thẳng không?” Anh ta nhỏ giọng hỏi.

“Không.”

“Em nên căng thẳng một chút.” Anh ta hất cằm. “Nhìn bên kia đi.”

Tôi nhìn theo ánh mắt anh ta.

Ngoài rìa đám đông, có một chiếc Maybach màu đen đang đỗ. Cửa kính xe hạ xuống một nửa, lộ ra một gương mặt.

Hoắc Cẩm Diên.

Anh ta không xuống xe.

Chỉ ngồi trong xe, cách đám đông và nửa ô cửa kính, nhìn tôi.

Khoảng cách quá xa, tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh ta. Nhưng tôi thấy tay anh ta đặt trên mép cửa sổ xe, đầu ngón tay trắng bệch.

“Có cần anh bảo bảo vệ mời anh ta đi không?” Quý Hạc Minh hỏi.

“Không cần.” Tôi nói. “Anh ta thích nhìn thì cứ nhìn.”

Lễ động thổ bắt đầu.

Tôi lên sân khấu phát biểu năm phút. Đèn flash bên dưới chớp loạn thành một mảng.

Nói xong bước xuống, khóe mắt tôi lướt qua hướng bãi đỗ xe.

Chiếc Maybach vẫn còn đó.

Nhưng cửa kính đã kéo lên.

Sau buổi lễ, tôi xử lý tài liệu trong văn phòng tạm bên cạnh công trường.

Có người gõ cửa.

“Vào đi.”

Cửa bị đẩy ra.

Không phải Quý Hạc Minh.

Không phải trợ lý.

Là Hoắc Cẩm Diên.

Anh ta đứng ở cửa, áo khoác dính bụi công trường, mũi giày da cũng bẩn. Tóc rơi xuống một lọn, dính bên má.

So với lần gặp trước, anh ta lại gầy hơn.

Dưới mắt có quầng thâm xanh đen, môi khô nứt.

Không giống anh ta.

Hoắc Cẩm Diên trước giờ luôn tinh tế, hoàn hảo, không có kẽ hở. Dù chỉ ra ngoài vứt rác, anh ta cũng sẽ chỉnh trang bản thân.

Nhưng người đang đứng trước mặt tôi bây giờ giống như bị thứ gì đó khoét rỗng từ bên trong.

“Kiều Yến.” Giọng anh ta khàn đi, như đã lâu không uống nước.

“Anh vào bằng cách nào?”

“Nói với bảo vệ anh là chồng em.” Anh ta kéo khóe miệng. “Họ tin.”

Tôi đặt bút xuống, dựa vào lưng ghế, nhìn anh ta.

“Có chuyện gì?”

Anh ta bước vào, không ngồi, đứng cách bàn tôi hai bước. Ngón tay vặn dây thắt lưng áo khoác, từng khớp tay trắng bệch.

“Công ty…” Anh ta nói. “Sắp bị thu mua rồi.”

“Em biết.”

Anh ta ngẩng đầu, mắt đầy tia máu.

“Em biết?”

“Lục Thành ra giá một tỷ hai.” Tôi nói. “Đối với một công ty định giá ba tỷ nhưng dòng tiền đứt gãy mà nói, giá này không thấp.”

Môi anh ta run lên.

“Em cái gì cũng biết.”

“Đây là công việc của em.”

Anh ta đứng đó, im lặng rất lâu.

Trong văn phòng chỉ còn tiếng điều hòa ù ù và tiếng máy móc công trường ầm ì từ xa.

Sau đó, anh ta mở miệng.

“Kiều Yến, hôm nay anh tới không phải để nói chuyện công ty.”

“Vậy là chuyện gì?”

Anh ta hít sâu một hơi, như đang đưa ra một quyết định rất lớn.

Sau đó, anh ta lấy từ trong túi ra một tờ giấy, mở ra, đặt lên bàn tôi.

Tôi cúi đầu nhìn thoáng qua.

Đơn ly hôn.

Hoắc Cẩm Diên và Tống Ngữ Chu.

Đã ký tên.

“Làm xong rồi.” Anh ta nói, giọng rất nhẹ. “Tuần trước đã làm xong.”

Tôi nhìn tờ giấy đó, không nói.

“Anh biết chuyện này không thay đổi được gì.” Giọng anh ta run lên. “Anh biết em nói đúng — thứ anh nợ em không phải những thứ này. Nhưng anh muốn để em biết, anh đang làm. Từng việc, từng việc một.”

Anh ta lại lấy từ trong túi ra một thứ.

Một chiếc USB.

“Đây là gì?”