“Tạo nghiệp quá trời ơi, xin các người tha cho chúng tôi đi!”
“Xin các người giơ cao đánh khẽ, buông tha cho cái gia đình này, tha cho những đứa trẻ nhà chúng tôi đi!”
Nét mặt tôi không hề thay đổi:
“Các người nghĩ đứng trước pháp luật, khóc lóc ầm ĩ thì có tác dụng à?”
“Thẩm Kính Văn, chính anh là người đã đẩy tôi cho nhà nước, anh không lường trước được ngày hôm nay sao?”
Trong lòng Thẩm Kính Văn cũng chùng xuống, nhưng anh ta vẫn ôm một tia hy vọng.
Anh ta cho rằng tôi không có bằng chứng, chỉ là nói suông.
Điều khiến anh ta cảm thấy ăn may hơn cả là tôi không thuộc quyền quản lý của quân đội, hôn nhân của tôi không được bảo vệ, những người này cũng chẳng làm gì được anh ta.
Cán bộ Phòng Chính trị đặt bản tuyên bố trước mặt Thẩm Kính Văn.
Tôi đã sớm được quân đội quản lý, có quân tịch, chịu sự bảo vệ của luật quân hôn.
Thẩm Kính Văn nhìn chằm chằm vào bản tuyên bố bằng văn bản đó, nhìn con dấu đỏ chót, nhìn những dòng chữ lạnh lùng trên giấy, chỉ cảm thấy đất trời sụp đổ.
Anh ta cũng quỳ sụp xuống.
Còn Tô Nhiễm trong lúc không ai để ý đã lén mở livestream.
9
Trong chốc lát, cả bốn người đều quỳ rạp trên mặt đất, không ngừng dập đầu, không ngừng khóc lóc, không ngừng van xin khổ sở.
Nhưng những lời xin lỗi lại biến chất hoàn toàn:
“Tạo nghiệp quá trời ơi, cán bộ nhà nước đánh người rồi! Cán bộ nhà nước bắt nạt dân đen rồi! Xin mọi người phân xử giúp, xin mọi người cứu lấy gia đình chúng tôi với!”
Đứa con trai nhỏ của Thẩm Kính Văn khóc đến mức hai má đỏ gay gắt.
Cư dân mạng không hiểu chuyện gì xảy ra, thi nhau tag các trang truyền thông yêu cầu một lời giải thích.
Tôi cúi xuống nhìn thấy chiếc điện thoại, bước lên phía trước, giọng nói sắc lạnh:
“Giơ cao lên!”
Tay Tô Nhiễm run rẩy.
Tôi lặp lại một lần nữa:
“Giơ điện thoại lên!”
“Quay tôi đây này!”
“Để mọi người xem, một người cống hiến vì đất nước suốt sáu năm trời như tôi, lúc vinh quy bái tổ, lại phát hiện chồng mình đã có một gia đình mới như thế nào! Bây giờ tiểu tam còn muốn kích động dư luận nữa sao!”
Giọng tôi rất lớn, trên ngực áo vẫn đeo huy hiệu, ánh mắt nhìn thẳng vào ống kính.
Bình luận trong phòng livestream bỗng im bặt một thoáng.
“Là chị gái quân nhân kìa!”
“Tin tưởng vào nhà nước!”
Tôi không hề nhúc nhích: “Các người nghĩ rằng, phạm pháp rồi cứ khóc lóc một chút là thoát tội sao? Các người nghĩ rằng, dựa vào việc vu khống chúng tôi, dựa vào việc tranh thủ sự thương hại, là có thể khiến tôi bỏ qua cho các người sao?”
Tôi giật lấy chiếc điện thoại, chĩa thẳng vào Thẩm Kính Văn:
“Giáo sư ở Hải Thành! Đẩy tôi vào trạm nghiên cứu cốt lõi làm việc biệt lập, âm thầm thao túng, biến tôi thành liệt sĩ, rồi ghi tên con rơi vào hộ khẩu của tôi để hưởng lợi, vứt bỏ mẹ đẻ của mình cho tôi chăm, còn bản thân thì đi báo hiếu cho bố mẹ người khác, thậm chí còn hại chết bố ruột của tôi!”
Tô Nhiễm quỳ ở phía trước, cả người run rẩy ngày càng dữ dội, động tác dập đầu dần dừng lại. Trên mặt cô ta là nước mắt hòa cùng vẻ hoảng loạn, trong ánh mắt chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ.
Cô ta không ngờ kết cục lại thế này.
“Cô điên rồi sao?”
Tôi mỉm cười, chĩa ống kính vào cô ta: “Tôi không sai, nên chiêu này của cô với tôi hoàn toàn vô dụng.”
Cô ta tưởng tôi sẽ vì đau buồn hay xấu hổ mà rời đi, sau đó ly hôn với Thẩm Kính Văn.
Cô ta không ngờ tôi lại làm lớn chuyện này.
Tô Nhiễm không dám tưởng tượng, nếu thực sự liên quan đến quân hôn, kết cục của cô ta và Thẩm Kính Văn sẽ thê thảm đến mức nào.
Nhân viên thi hành công vụ tiến đến kéo Tô Nhiễm và Thẩm Kính Văn từ dưới đất lên:
“Anh Thẩm, chị Tô, chúng ta cần chuyển đến một nơi khác để nói chuyện rồi.”
“Không! Các người không được bắt tôi! Tôi cũng là nạn nhân!” Tô Nhiễm không ngừng giãy giụa.