“Lúc ăn cơm tôi đã nói với cô rồi, gia đình chúng tôi rất hạnh phúc, không thể thiếu ai được.”

“Kính Văn là trụ cột của nhà tôi, dưới gối nó còn một trai một gái, chúng tôi không chịu nổi sóng gió đâu, cô chừa cho chúng tôi một con đường sống đi.”

“Coi như cô rủ lòng thương xót cái gia đình đáng thương này, thương xót cho những đứa trẻ vô tội, giơ cao đánh khẽ, buông tha cho chúng tôi, cho chúng tôi một con đường sống. Được không?”

Giọng tôi hơi run lên:

“Vậy còn tôi thì sao? Tôi bị ép đưa đến trạm cốt lõi, ngay cả lúc bố tôi mất, tôi cũng không được nhìn mặt ông lần cuối.”

“Bố tôi rõ ràng có thể cứu được, nhưng chỉ vì các người muốn sinh con trai mà bố tôi phải chết!”

“Khi các người cầu xin tôi, sao không tự nghĩ lại những gì mình đã làm?”

Bố Tô thở dài một hơi:

“Sống chết có số…”

Chưa đợi ông ta nói hết câu, tôi lớn tiếng ngắt lời:

“Ông câm miệng lại cho tôi!”

“Sinh nhật đứa con trai út của các người chính là ngày giỗ của bố tôi!”

“Còn nữa, những phúc lợi các người đã bòn rút từ tôi, tôi sẽ bắt các người nhổ ra bằng sạch!”

Tô Nhiễm lao vào xông đến định đánh tôi, tôi dùng sức đẩy cô ta ra.

“Con tiện nhân! Mày nhất quyết muốn nhà tao tan cửa nát nhà mới hả dạ sao?”

Thẩm Kính Văn cũng đưa tay định giữ chặt tôi lại.

Cả nhà bọn họ vây tôi ở giữa. Đúng lúc này, cánh cửa từ bên ngoài bị phá tung, vài người xông vào:

“Dừng tay lại cho tôi!”

8

Phía sau luật sư là các cán bộ thuộc Phòng Bảo vệ, Phòng Chính trị và cán bộ điều tra.

Họ chạy vào giải vây cho tôi, quây quanh tôi hỏi han:

“Viện sĩ Cố, cô không sao chứ?”

Nhìn thấy họ, sợi dây thần kinh căng thẳng của tôi cuối cùng cũng chùng xuống, tôi mệt mỏi lắc đầu.

“Các người là ai? Lấy quyền gì mà tùy tiện xông vào nhà dân! Tôi muốn báo cảnh sát! Tôi sẽ kiện các người tội xâm nhập trái phép!”

Tô Nhiễm cảnh giác nhìn đám người mới đến.

Luật sư bước tới trước mặt Thẩm Kính Văn, lịch sự lên tiếng:

“Chúng tôi là nhân viên công tác do Trạm Cốt lõi cử đến để xử lý vụ việc đồng chí Cố Ninh bị phản bội trong hôn nhân.”

Bố Tô cố gắng tỏ ra bình tĩnh bước tới, bày ra dáng vẻ của bậc trưởng bối, trầm giọng nói:

“Các người quá đáng lắm rồi! Chuyện gia đình chúng tôi nói chuyện, liên quan gì đến các người? Ra ngoài ngay, nếu không chúng tôi báo cảnh sát đấy!”

“Đúng vậy, đây là chuyện giữa tôi và Cố Ninh, là việc nhà của chúng tôi, không đến lượt người ngoài can thiệp! Các người không đi, tôi sẽ làm đơn tố cáo các người lạm quyền!”

Luật sư Thẩm rút tài liệu ra, nhìn thẳng vào Thẩm Kính Văn:

“Chúng tôi không hề xâm nhập gia cư bất hợp pháp. Đây là văn bản can thiệp hợp pháp do Trạm Cốt lõi cấp, cùng với các tài liệu tố cáo liên quan đến hành vi ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân và bức hại ác ý do Viện sĩ Cố Ninh đệ trình.”

Sắc mặt Thẩm Kính Văn tái đi vài phần.

Ngay sau đó, cán bộ đi cùng tiếp lời: “Chúng tôi là nhân viên nhận ủy thác từ Trạm Cốt lõi để xử lý vụ việc này theo quy định của pháp luật. Đây là văn bản tuyên bố chính thức của Trạm Cốt lõi.”

“Xử lý việc đồng chí Cố Ninh bị ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân và bị bức hại ác ý, bảo vệ quyền lợi hợp pháp của đồng chí Cố Ninh theo quy định pháp luật, và truy cứu trách nhiệm những cá nhân có liên quan.”

Nhìn thấy văn bản đóng dấu đỏ, Thẩm Kính Văn lảo đảo lùi lại một bước, nhưng anh ta vẫn còn mang chút tâm lý may mắn:

“Cô ấy không phải quân nhân, đây không phải quân hôn.”

Nói xong, anh ta lén nháy mắt ra hiệu cho Tô Nhiễm.

Tô Nhiễm nhận ra, vội ôm đứa con trai nhỏ vào lòng, kéo theo đứa con gái lớn quỳ rạp xuống đất bắt đầu gào khóc, nhưng không giấu nổi sự hoảng loạn và sợ hãi trong đáy mắt.

Mẹ Tô thấy vậy cũng ngồi phệt xuống đất, gào lên như ma âm xuyên tai: