“Sao có thể thế được… Trương Viễn, có phải anh bịa chuyện để bênh vực con hồ ly tinh này không?”

Các đồng nghiệp khác lúc này mới sực nhớ lại những sự kiện trước đây, thi nhau lên tiếng:

“Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi! Cái ngày công ty mình chốt được dự án khổng lồ hồi trước, Lục Dao cả ngày chỉ ngồi cắm mặt vào chơi game. Lúc đó tôi còn thấy ghen tị, thắc mắc tại sao cô ấy không làm việc mà vẫn được thưởng. Nhưng đợt đó ai cũng nhận được khoản tiền thưởng dày cộp nên chẳng ai thèm để ý nữa.”

“Thảo nào… Thảo nào hôm nay Lục Dao vừa mới mó tay vào kiểm tra hợp đồng, các dự án của công ty lập tức bị hủy hàng loạt. Trùng hợp đến mức này thì ma mới tin!”

Lưu Văn chỉ trong một khoảnh khắc đã sụp đổ hoàn toàn, hoảng loạn nhào tới chỗ tôi:

“Lục Dao, tôi xin lỗi! Là tôi hiểu lầm cô, tôi thực sự không biết chuyện lại như vậy. Cầu xin cô tha thứ cho tôi được không?”

Tôi lạnh lùng buông một câu:

“Tôi sẽ chuyển tiền vi phạm hợp đồng cho các người. Hợp tác của chúng ta chấm dứt tại đây.”

Trương Viễn nhìn Lưu Văn với ánh mắt tràn ngập sự thất vọng tột cùng:

“Lưu Văn, hủy hôn đi.”

Mặc kệ tiếng khóc lóc thảm thiết như xé ruột xé gan của Lưu Văn ở phía sau, tôi dứt khoát quay người bước đi không ngoảnh lại.

Nửa tháng sau.

Tôi nghe nói Lưu Văn đã phải vào tù. Trong khoảng thời gian làm kế toán, cô ta không chỉ làm giả sổ sách trốn thuế mà còn thụt két, biển thủ công quỹ của công ty.

Từ ngày tôi rời đi, công ty của Trương Viễn trượt dốc không phanh, nghe đâu còn chuẩn bị bị người ta mua lại.

Còn tôi tự mở một công ty riêng, thuê giám đốc điều hành về quản lý, ngày ngày lên công ty tiếp tục ăn uống vui chơi.

Tôi nhìn những con số tiền nong liên tục nhảy tinh tinh báo “nhận tiền” trên màn hình điện thoại, thở dài một hơi sườn sượt:

“Làm cá ướp muối chây ỳ mãi mệt mỏi quá, tự nhiên lại thèm làm việc một chút ghê…”

(Kết thúc)