Trưởng phòng nhân sự từ trong phòng họp bước ra, thấy Mã Tử Hiên liền lạnh lùng nói:

“Mã Tử Hiên, sếp gọi cậu vào văn phòng.”

Sắc mặt Mã Tử Hiên tút sạch không còn một giọt máu.

Cậu ta lảo đảo bước về phía văn phòng sếp, mỗi bước đi đều như dẫm trên bông.

9

Ngày thứ ba sau khi Trần Vũ Hân bị bắt đi, công ty phát ra thông báo toàn thể.

Trần Vũ Hân vì tội xâm nhập trái phép hệ thống máy tính của người khác, đánh cắp bí mật thương mại của công ty, đã bị cơ quan công an tạm giam hình sự.

Công ty sẽ truy cứu toàn bộ trách nhiệm pháp lý cũng như tổn thất kinh tế do cô ta gây ra.

Mã Tử Hiên vì hành vi phát tán những lời lẽ không đúng sự thật trong nội bộ, ác ý xúc phạm đồng nghiệp, nhận hình phạt sa thải, khấu trừ toàn bộ lương thưởng của tháng.

Buổi sáng dán thông báo đó, tôi vừa vặn làm xong thủ tục phục chức từ phòng nhân sự bước ra.

Lúc đi ngang qua bảng tin, tôi thấy mấy đồng nghiệp đang xúm lại xem.

“Trời ơi, Trần Vũ Hân lại dám làm ra cái loại chuyện này à?”

“Trước đây tôi đã thấy việc cô ta làm ra mấy bản kế hoạch ấy dễ dàng quá mức rồi, hóa ra là đi ăn cắp.”

“Mã Tử Hiên cũng đáng đời, ngày nào cũng bám đít Trần Vũ Hân làm liếm cẩu cho ả, bây giờ thì hay rồi.”

Bọn họ thấy tôi đi tới liền lập tức tự động dạt ra một lối nhường đường.

Trở về phòng vận hành, chỗ ngồi của tôi vẫn nằm ở vị trí cũ.

Mặt bàn đã được ai đó lau sạch bóng, bàn phím cũng được thay mới, trên màn hình dán một tờ giấy note.

“Chào mừng cô quay trở lại! —— Toàn thể phòng vận hành”

Tôi nhìn xung quanh, các đồng nghiệp đều đang mỉm cười với tôi.

Dù tôi không biết trong những nụ cười này có bao nhiêu phần là chân thành.

Nhưng tôi vẫn mỉm cười gật đầu đáp lại.

Dự án khu công nghiệp quả thật khó nhằn hơn tôi tưởng tượng nhiều.

Bên khách hàng vì bản kế hoạch sai bét của Trần Vũ Hân mà đã nảy sinh nghi ngờ nghiêm trọng đối với năng lực chuyên môn của chúng tôi.

Tôi đã dành trọn một tuần để sắp xếp lại tất cả các thông số, ở mỗi trang tài liệu đều đính kèm nguồn gốc số liệu và văn bản xác nhận của bên họ.

Sau đó tôi đích thân chạy tới công ty khách hàng, đứng trong phòng họp của họ suốt ba tiếng đồng hồ, thuyết trình chi tiết từng trang một cho họ nghe.

Người phụ trách dự án của khách hàng là một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi họ Chu, nổi tiếng khó tính trong ngành.

Nghe xong bài thuyết trình của tôi, chị ấy im lặng hồi lâu.

Sau đó nói một câu:

“Nếu ngay từ đầu các cô lấy bản kế hoạch này ra, dự án đã chốt xong từ lâu rồi.”

Tôi mỉm cười:

“Sếp Chu, vậy chị xem, chúng tôi còn cơ hội không?”

Chị ấy liếc nhìn tôi:

“Thứ Hai tuần sau, mang bản hợp đồng đã sửa đến đây ký.”

Lúc bước ra khỏi cửa công ty khách hàng, tôi đứng trên bậc thềm, thở hắt ra một hơi thật dài.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn sếp gửi:

“Sếp Chu vừa gọi điện cho tôi, nói cô là người phụ trách dự án đáng tin cậy nhất mà chị ấy từng gặp. Làm tốt lắm.”

Tôi rep lại bằng một icon mặt cười.

10

Một tháng sau, vụ án của Trần Vũ Hân được đưa ra xét xử.

Tôi có mặt với tư cách là nhân chứng.

Phòng xử án không lớn, trên băng ghế dự khán có mấy người trong công ty, và cả người nhà của Trần Vũ Hân.

Lúc Trần Vũ Hân bị giải vào, tôi gần như không nhận ra cô ta.

Cô ta sụt ít nhất chục ký, bộ váy vốn vừa vặn giờ treo lủng lẳng trên người, tóc bị cắt ngắn, xương gò má nhô cao.

Đôi mắt cô ta quét một vòng trên khu vực dự khán, cuối cùng dừng lại ở chỗ tôi.

Ánh mắt ấy rất phức tạp, có hận thù, có không can tâm, và có cả những thứ tôi không hiểu được.

Kiểm sát viên đọc cáo trạng.

Tội lấy cắp dữ liệu hệ thống thông tin máy tính trái phép, tội xâm phạm thông tin cá nhân của công dân, tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, tổng cộng ba tội danh.

Chuỗi chứng cứ cực kỳ đầy đủ.