“Đội trưởng Vương, tôi đề nghị lập tức phong tỏa toàn bộ ổ cứng vật lý của ba người này. Ngoài ra, hai tài khoản cơ bản còn lại của công ty có thể chuyển dịch tài sản bất cứ lúc nào, đề nghị báo cáo cấp trên đóng băng ngay lập tức. Cuối cùng, lời khai của ba người này là mắt xích quan trọng trong chuỗi bằng chứng nợ khó đòi.”

Đội trưởng Vương không chút do dự gật đầu, ánh mắt đầy tán thưởng. Anh lập tức quay lại, uy nghiêm ra lệnh cho các thành viên:

“Nghe rõ chưa? Tra theo chỉ dẫn của cố vấn Chúc! Thứ nhất, niêm phong toàn bộ ổ cứng và sổ sách vật lý của ba người này! Thứ hai, thông báo cảnh sát kinh tế đóng băng toàn bộ tài khoản cơ bản, chỉ cho vào không cho ra! Thứ ba, áp giải tất cả những người bị điểm tên về cục, đối chiếu từng khoản nợ!”

Ba mệnh lệnh này như ba nhát dao chặt xương, cắt đứt hoàn toàn đường sống cuối cùng của công ty này. Tôi đứng trong văn phòng Phó tổng từng cao cao tại thượng của Ngô Lam, nhìn khung cảnh hỗn độn. Nắm đấm thép của quyền lực công chính lúc này trở thành con dao sắc bén và vô tình nhất. Sự uất ức, nhục nhã và bóc lột tăm tối từng đè nặng lên tôi, trước bằng chứng thép và pháp luật, trở nên mỏng manh không thể chống đỡ. Lũ chó săn tư bản ăn thịt người này cuối cùng cũng đón nhận quả báo thích đáng.

9

Một tháng sau, mùa đông sắp đến. Để bổ sung lời khai cuối cùng cho hồ sơ, tôi bước vào trại tạm giam ngoại ô thành phố. Trong phòng thẩm vấn ánh sáng lờ mờ, cánh cửa sắt nặng nề được quản ngục đẩy ra. Ngô Lam bị dẫn vào.

Chỉ trong hơn một tháng, cô ta như già đi hai mươi tuổi, hai má hóp sâu. Mái tóc từng được chăm sóc kỹ lưỡng giờ như một búi cỏ khô, xen lẫn những mảng bạc trắng chói mắt. Bộ đồ tù màu cam rộng thùng thình trên thân hình gầy trơ xương khiến cô ta trông vừa nực cười vừa thảm hại.

Khi ngẩng đầu nhìn thấy tôi ở phía bên kia tấm kính, mặc sắc phục chỉnh tề, quân hàm sáng loáng, khóe mắt cô ta giật mạnh. Cô ta đột nhiên như phát điên lao đến tấm kính chống đạn, hai tay đập loạn xạ lên bàn.

“Tiểu Chúc tôi sai rồi! Dẫu sao cũng một thời thầy trò, cô không thể thấy chết không cứu được! Mẹ tôi 70 tuổi rồi, cô muốn dồn cả nhà tôi vào đường chết sao? Cô chỉ cần ghi thêm một câu là ‘không cố ý’ vào báo cáo thôi mà, cô có mất gì đâu, cầu xin cô đấy!”

Vẫn là bài cũ, vẫn là sự tống tiền đạo đức vô sỉ. Đến lúc chết rồi mà vẫn còn chơi chiêu này.

Tôi vô cảm lật tập hồ sơ bằng chứng dày hàng trăm trang, không màng đến lời cầu xin mà bắt đầu đọc bình thản: “Ngày 15 tháng 9, cô ép tôi thức trắng đêm làm giả chi phí 2 triệu tệ. Ngày 9 tháng 10, cô cắt một nửa lương cơ bản, ép tôi gánh trách nhiệm làm sổ sách giả cho các người.”

Tôi đóng hồ sơ, nhìn xoáy vào cô ta: “Giờ lại giả vờ đáng thương? Lúc cắt tiền trả góp nhà, ép tôi đi cọ toilet thì sao? Lúc mẹ tôi nằm trên giường bệnh chờ lọc máu cứu mạng, lúc cô dồn tôi vào đường cùng, cô có nghĩ đến điều này không!”

Mỗi chữ tôi đều nhấn thật mạnh. Ngô Lam không nói được lời nào, cơ thể như bùn nhão đổ gục xuống ghế. Từ phòng thẩm vấn bên cạnh, loáng thoáng vang lên tiếng gào khóc thê lương của Sài Miễu: “Tôi không muốn ngồi tù! Tôi có được chia xu nào đâu! Tôi muốn gặp mẹ tôi!”

Cùng với tiếng dập đầu thình thình của Sài Miễu, tôi nói lạnh lùng vào micro: “Qua xác minh, cô chủ trì khai khống hóa đơn với số tiền lên tới 24 triệu tệ, tình tiết đặc biệt nghiêm trọng. Theo luật hình sự, mức án khởi điểm là 10 năm, đồng thời tịch thu toàn bộ tài sản cá nhân. Bao gồm cả tài khoản đen hải ngoại mà cô định để lại cho con trai cũng đã bị đóng băng xuyên quốc gia.”

Hai mắt Ngô Lam trợn ngược, phát ra một tiếng thét tuyệt vọng: “Không! Tiền của tôi! Đó là mạng sống của con trai tôi! Lũ cướp các người! Trả tiền lại cho tôi!”