“Lục Đoạn Dữ, cháu ghét nhất vẻ giả nhân giả nghĩa của chú! Hồi nhỏ cháu bị bắt nạt, chú xông ra giúp, ai mượn chú thương hại?”

“Cháu không cha, không được sủng ái, còn chú thì luôn dùng cái vẻ ưu việt của con một để nhắc nhở cháu rằng chú mới là người kế vị. Tại sao chứ?”

Lục Đoạn Dữ im lặng một lúc rồi đáp đầy bi thương:

“Tôi chưa bao giờ thấy mình ưu việt. Tôi bảo vệ cậu vì tình thân, vì thương cậu mồ côi cha. Nhưng cậu đáp lại tôi bằng cách bức chết cha tôi, cướp đoạt gia sản. Kẻ lang tâm cẩu phế như cậu, tôi không thể nương tay.”

Lục Chấn Đình cười trong nước mắt, giọng run rẩy:

“Tình thân? Thứ tôi nhận được chỉ là ánh mắt lạnh lùng và khinh miệt! Trong mắt ông nội chỉ có chú, mọi người đều xoay quanh chú. Tôi phải như con chó nịnh bợ mới có miếng cơm ăn! Tôi chỉ có thể nắm chặt quyền lực, nắm chặt những người bên cạnh thì mới không bị bỏ rơi!”

Anh ta ngước mắt hét lớn:

“Công ty tôi không cần, cổ phần, Lục thị tôi cho chú hết! Nhưng Thi Thi, tôi phải đưa cô ấy đi, cô ấy là của tôi!”

Lục Đoạn Dữ nghiêm giọng ngắt lời:

“Lục Chấn Đình, cô ấy là con người, không phải tài sản của cậu! Cái thứ cậu gọi là yêu chính là giam cầm, kiểm soát và tra tấn tinh thần, là dồn cô ấy vào đường cùng!”

“Yêu một người là để họ tự do, bảo vệ họ bình an, chứ không phải dùng xích khóa lại, dùng đe dọa để ép buộc, dùng lời nói dối để lừa gạt!”

“Từ đầu đến cuối, cậu chỉ yêu chính mình, yêu cái dục vọng chiếm hữu bệnh hoạn đó thôi!”

Đúng lúc này, điện thoại vang lên, cuộc gọi video hiện ra.

Tôi xuất hiện trên màn hình, cuộc gặp lại sau bao lâu nhưng chỉ còn lại sự lạnh lẽo.

9

Đồng tử Lục Chấn Đình co rụt, giọng nghẹn ngào:

“Thi Thi…”

Tôi nhìn anh ta, ánh mắt phẳng lặng:

“Lục Chấn Đình, buông tha tôi, và cũng hãy buông tha cho chính anh. Đừng dùng những lời hứa hẹn treo thưởng triệu đô để xây dựng hình tượng người chồng yêu vợ, khiến cả thế giới đi tìm tôi vì tiền nữa.”

“Từ khoảnh khắc anh ngoại tình, phản bội và giam cầm tôi, chúng ta đã kết thúc rồi.”

Anh ta hốt hoảng, khẩn thiết hối lỗi:

“Anh chỉ là không biết cách yêu, Thi Thi, anh sẽ học, anh sẽ sửa, cho anh một cơ hội nữa được không?”

“Tôi không tin anh thêm một lời nào nữa.” Tôi lạnh lùng đáp.

“Nếu anh còn tiếp tục đeo bám, tôi sẽ livestream công khai toàn bộ chuyện anh giam cầm tôi, bức chết ông nội và làm giả di chúc. Đến lúc đó, anh sẽ thân bại danh liệt, không còn chỗ đứng ở Kinh thành này.”

Anh ta gần như sụp đổ:

“Anh có thể bỏ tất cả, Lục thị, tiền bạc, mạng sống, anh cho em hết, anh chỉ cần em thôi! Thi Thi… anh chỉ cần em thôi mà.”

“Từ cái nhìn đầu tiên, anh đã cực kỳ thích em. Sự tồn tại của Tần Vũ Đình chỉ là công cụ để chứng minh em yêu anh mà thôi.”

Tôi thấy thật nực cười và hoang đường:

“Lục Chấn Đình, tôi từng yêu anh đến mức thế giới này chỉ có mình anh, vậy còn chưa đủ chứng minh sao? Còn phải ngoại tình với một người phụ nữ khác mới chứng minh được?”

“Anh chẳng qua là thích nhìn tôi khóc, nhìn tôi náo loạn, nhìn tôi phát điên vì anh mà thôi. Anh chỉ đang thỏa mãn dục vọng bệnh hoạn của chính mình.”

Tôi nhấn mạnh từng chữ:

“Lục Chấn Đình, tôi không cần anh nữa.”

Anh ta vẫn cố gắng vớt vát, dùng quá khứ để thao túng tôi:

“Thi Thi, em vẫn còn yêu anh, đúng không? 5 năm hạnh phúc của chúng ta là thật… mỗi khoảnh khắc đều tuyệt vời, em nhớ lại xem…”

Ánh mắt tôi chỉ còn lại sự ghê tởm tột cùng:

“Đối với anh, tôi chỉ còn sự sợ hãi và buồn nôn. Ở bên anh thêm một giây thôi tôi cũng muốn nôn ra.”

“Tôi đã cho anh lựa chọn, nếu còn đeo bám, tôi sẽ làm thật.”

Nói xong, tôi cúp máy, màn hình tắt ngóm.

Sau đó, Lục Đoạn Dữ chính thức tiếp quản Lục thị, việc đầu tiên là gỡ bỏ toàn bộ thông báo tìm người.