“Cô Hoắc, tôi biết giờ cô không tin. Nhưng nếu một ngày cô nhìn rõ bộ mặt thật của nó, hãy tìm tôi, tôi sẽ giúp cô.”
Tấm danh thiếp đó, tôi giữ suốt 4 năm.
Cho đến một năm trước, khi bắt quả tang Lục Chấn Đình và Tần Vũ Đình, tôi mới hiểu lời Lục Đoạn Dữ nói là thật.
Tôi chủ động liên lạc với ông.
Không lâu sau, ông gửi cho tôi một chiếc đồng hồ thông minh trẻ em, dặn dò:
“Cứ giữ lấy, sẽ có lúc dùng đến.”
Sau đó tôi đề nghị ly hôn, Lục Chấn Đình phát điên và nhốt tôi trong biệt thự.
Xích sắt khóa chân tôi, ngày ngày tôi bị giam cầm. Anh ta dùng thao túng tâm lý:
“Vợ à, em tha thứ cho anh đi. Anh chỉ thấy chúng ta ở bên nhau lâu rồi, tình cảm nhạt đi, anh không cảm nhận được em yêu anh nên mới làm vậy.”
“Anh bị Tần Vũ Đình chuốc thuốc nên mới nhất thời mê muội. Người anh yêu chỉ có em thôi, tin anh đi.”
“Em đau khổ như vậy là vì em còn yêu anh đúng không? Đã yêu thì phải ở lại bên anh.”
Thời gian đó, tôi suy sụp đến mức tự nghi ngờ bản thân, tự hỏi có phải vì mình không đủ tốt nên anh ta mới ngoại tình.
Chính Lục Đoạn Dữ, thông qua chiếc đồng hồ, đã từng bước kéo tôi ra khỏi vũng lầy, giúp tôi tỉnh táo để nhìn rõ bản chất của Lục Chấn Đình.
Cho đến một lần hỏa hoạn bất ngờ, vệ sĩ trong lúc hoảng loạn đã tháo xích cứu tôi, tôi nhân cơ hội đó trốn thoát.
Và trước khi bị nhốt, tôi đã âm thầm lừa Lục Chấn Đình ký giấy tờ, hoàn tất thủ tục ly hôn, chính thức chấm dứt mối quan hệ biến thái này.
8
Lúc này, tôi nhìn Lục Đoạn Dữ, khẽ nói:
“Trong USB này là video di chúc thật mà Lục Chấn Đình đã giấu đi. Lúc về lấy giấy tờ, tôi thấy nó để cùng chỗ nên đã bí mật lấy đi.”
Lục Đoạn Dữ nhận USB, cười:
“Đừng nói vậy, Thi Thi. Cô không làm vì tôi, mà là làm vì chính cô và em trai cô.”
Chẳng bao lâu sau, tôi thấy những thông báo tìm người rầm rộ của Lục Chấn Đình trên mạng.
Anh ta treo ảnh tôi khắp nơi, hứa thưởng hàng chục triệu tệ. Sự cố chấp điên cuồng đó, dù qua màn hình tôi cũng cảm nhận được.
Lục Đoạn Dữ nhìn tôi, giọng sâu xa:
“Thi Thi, nếu cô muốn, cô có thể ở hòn đảo này cả đời. Tôi đảm bảo không ai làm phiền cô.”
“Vậy chẳng phải tôi từ cái lồng này nhảy sang cái lồng khác sao?”
Tôi lắc đầu, ánh mắt kiên định:
“Tôi sẽ không trốn mãi. Tôi muốn chấm dứt hoàn toàn với anh ta.”
“Được, tôi giúp cô.”
Ông thở dài, trong mắt là một cảm xúc khó gọi tên:
“Giờ tôi đã hiểu tại sao Chấn Đình lại si mê cô đến vậy. Vì cô quá kiên cường, và cũng quá tỉnh táo.”
Lục Đoạn Dữ dùng toàn bộ số tiền tích góp, thuê đội luật sư hàng đầu thế giới, âm thầm liên lạc với các cổ đông kỳ cựu.
Ông diện bộ vest cao cấp, khí thế trầm ổn, bước thẳng vào tầng cao nhất của tập đoàn Lục thị.
Lục Chấn Đình vì tìm tôi mà gầy sọp, mắt đỏ ngầu, râu ria lởm chởm, vẻ quý phái ngày xưa biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự tiều tụy.
Thấy Lục Đoạn Dữ, anh ta cười nhạt:
“Chú út, cháu không tìm chú mà chú lại tự dẫn xác đến. Thi Thi đâu? Giao cô ấy ra, cháu cho chú đi!”
Lục Đoạn Dữ cười lạnh:
“Cô ấy không đến. Nhưng hôm nay, tôi sẽ cho cậu cơ hội gặp cô ấy.”
“Tôi đến đây để lấy lại những gì thuộc về mình.”
Ông ném chiếc USB lên bàn, giọng lạnh lùng:
“Đây là thứ cậu giấu suốt 5 năm qua, video di chúc thật của cha tôi. 5 năm rồi, Lục thị nên về với chủ cũ.”
Lục Chấn Đình khinh bỉ:
“Một cái video thôi, chú dám chắc không phải giả mạo?”
“Tôi đã công chứng tư pháp, hoàn toàn có hiệu lực pháp lý.” Lục Đoạn Dữ khẳng định.
Lục Chấn Đình siết chặt nắm đấm, gầm lên:
“Cổ phần? Chú có bao nhiêu?”
Lục Đoạn Dữ ném tập hồ sơ quyết nghị thay đổi chủ tịch có chữ ký của các cổ đông lên mặt anh ta.
Lục Chấn Đình đỏ mắt, gào thét:
“Chú thâm độc đến mức này! Âm thầm lôi kéo Thi Thi, suốt 5 năm cháu không hề hay biết, giờ lại muốn cướp công ty!”