39.
Mẫu thân ta ra vẻ tiền bối từng trải, dạy bảo:
“Nam nhân ấy mà, phần lớn đều phải dỗ dành mới được.
“Lần tới con đến tìm hắn, đừng tay không mà đến, mang theo thứ hắn thích ấy.
“Chờ hắn vui vẻ rồi, đừng nói là gặp mặt, hôn môi cũng chẳng thành vấn đề.”
Ta gật đầu rối rít, còn muốn hỏi thêm mấy câu.
Mẫu thân lại phẩy tay áo:
“Nhi tử tự mình ngẫm nghĩ, vi nương phải đi nghe Mạnh lang ca hát.”
“Hở? Không phải Trương lang sao?”
“Trương lang hẹn ngày mai rồi.”
Ta vái chào:
“Hài nhi lĩnh giáo.”
40.
Ta hỏi thăm A Phi thì biết, Cố Tử Thần luôn muốn lên núi Kiếm Phong hái ít nhân sâm dại
chỉ tiếc núi dốc như đao, rất khó trèo.
“Long cô nương, nếu cô có ý với Cố đại phu, thì tranh thủ lên đi.”
“Sao lại nói vậy?”
“Nghe đâu đại nhân tri phủ bị tiểu thư làm khó quá, mấy hôm trước còn phái người đến hỏi bát tự của Cố đại phu.”
“Nói vậy… tiểu thư áo phấn kia sắp gả cho Cố đại phu rồi sao?”
A Phi quýnh quáng giậm chân:
“Không không không! Nếu thật sự tới cầu thân, Cố đại phu nhất định sẽ từ chối!
“Chỉ sợ lúc đó đắc tội với tri phủ, hậu quả không nhỏ.”
“Ngươi chắc Cố đại phu sẽ từ chối?”
“Chắc chắn!
“Theo hắn bao nhiêu năm, ta chưa từng thấy hắn liếc nhìn nữ sắc.
“Chỉ có lần đầu gặp cô, ánh mắt đó… cứ như tiểu tử mới biết yêu, nhìn mãi không chớp.
“Tiếc rằng cô cứ ‘Đế quân’ trái, ‘Đế quân’ phải, dọa hắn đến nỗi vừa chớm nở đã dập luôn.”
“Ờm…”
41.
Núi Kiếm Phong, quả như tên gọi, ngẩng đầu nhìn chẳng khác nào một thanh bảo kiếm đâm thẳng trời cao.
Đổi lại là ta ngày trước, có lẽ không thể lên nổi
nhưng hiện tại
Ta đang kẹt giữa một chạc cây.
Bằng hình thái long.
Trời ơi, hóa rồng rồi mà vẫn không linh hoạt là sao?
Tứ chi như bốn con thú bất kham, mỗi bên mỗi hướng.
Giãy giụa không được, muốn hóa lại thành người cũng chẳng xong.
Có lẽ vì ngọn núi này quá hiểm trở quỷ dị
ta, một con rồng, mắc kẹt suốt một ngày một đêm, không ai hay biết.
Dần dần, ý thức loài người trong ta phai nhạt
ta gần như quên mất mình từng là người.
Cho đến khi ta chuẩn bị ngoạm một con thỏ đi ngang
từ xa vang lên tiếng gọi:
“Long cô nương—!”
Ý thức con người trở về chớp nhoáng.
Ta sợ hắn thấy ta thế này, luống cuống một cái, “phịch” một tiếng hóa lại thành người.
Đầu óc choáng váng, ngất lịm.
“Ta ở đây—!”
Ta gắng gượng hét lớn một tiếng, rồi bất tỉnh.
Lúc đó ta mới mơ hồ nhận ra, ngọn núi này có gì đó không bình thường.
Tựa hồ có một lực lượng nào đó đang kéo dứt trong cơ thể ta
khiến long khí trong người hỗn loạn, sôi trào khó kìm.
42.
“Long cô nương!”
Cố Tử Thần bò lên từ lớp bùn đất
vừa hoảng vừa cuống, chẳng còn vẻ ung dung thường ngày.
Ta cười với hắn, chào hỏi nhẹ nhàng
mà hắn đã đỏ hoe cả vành mắt.
“Long cô nương đừng sợ, ta đến rồi.”
Hắn đỡ ta dậy, ta mệt mỏi dựa vào lòng hắn.
“Là lỗi của ta, không nên mấy ngày liền không tiếp cô
nếu không, cô cũng đâu phải mạo hiểm lên chốn hiểm sơn này.”
Vừa nói vừa xem thương tích của ta
hắn nhẹ kéo tay áo ta
Ta chấn động.
Vảy rồng!
Ta rõ ràng đã cố giữ hình người
sao lại mọc ra nhiều vảy đến thế?
“Ta từng nghe tiền bối nói, núi này khiến dị tộc hiện nguyên hình, còn khiến thần trí hỗn loạn.
“Nhưng đừng lo, rời núi sẽ dần ổn lại.”
“Ngươi… không sợ ta sao?”
“Sợ gì?”
“Ta không phải người.”
“Ta sớm biết rồi, từ mạch tượng của cô đã thấy.”
Cố Tử Thần bật cười, cúi người cõng ta:
“Ngay lần đầu gặp, ta đã nghĩ
“một cô nương linh động xinh đẹp như vậy, hẳn chẳng phải người thường.”
Linh động xinh đẹp?
Ta nhìn đám vảy đầy tay, móng sắc nhọn
sờ lên sừng trên trán, bỗng thấy u ám.
“Nhưng bây giờ… xấu xí rồi.”
“Không hề.
“Dẫu ta chưa từng gặp yêu quái nào
“nhưng nếu có, chắc chắn chẳng có ai xinh đẹp hơn cô.”
Ta “hà hà” cười hai tiếng, suýt nữa hóa long tại chỗ.
43.
Cuối cùng xuống được núi
chúng ta ngồi dưới gốc cây nghỉ ngơi.
Nhìn bộ dạng lấm lem bùn đất, áo quần xộc xệch của Cố đại phu
ta cảm khái:
“Tiếc thật, giá mà ta đào được nhân sâm dại thì tốt biết mấy.”
“Không sao, nhân sâm trong tiệm ta đủ dùng lâu lắm rồi.”
Xem ra A Phi đã kể chuyện ta định tặng nhân sâm cho hắn rồi.
“Nhưng mà khác nhau chứ!
“Mẫu thân ta nói, nếu ta tặng người quà, người vui lên
“thì chẳng những chịu gặp ta, còn chịu hôn ta nữa!”
“…”
“Hả? Cố đại phu, sao mặt ngươi đỏ vậy?”
“Long cô nương… xin đừng nói bậy.”
“Không đúng sao? Nếu ta tặng nhân sâm mà người không chịu—”
“Ưm!”
Hắn bịt miệng ta lại.
Ta còn chưa hồi phục sức lực, đành ngoan ngoãn ngậm miệng.
“Ngươi không cần tặng gì cho ta cả.”
Hắn nhìn ta, buông tay khỏi miệng ta nhưng lại nhẹ nhàng che mắt ta.
Trong bóng tối ấy, ta cảm nhận hơi thở hắn gần kề.
Ngay sau đó, môi lưỡi chìm trong một mảnh mềm mại dịu dàng.
Hắn thật thơm.
Ta đắm chìm trong đó.
44.
Khi mẫu thân biết ta muốn lấy Cố Tử Thần, ánh mắt bà đầy nghi hoặc:
“Gả cho hắn? Vậy sau này con chỉ được hôn mỗi mình hắn thôi à?”
“Vâng.”
“Thế nếu con gặp người đẹp trai hơn thì sao? Nếu con thích cùng lúc ba người thì sao?”
Ta nghĩ một lát
cảm thấy mình sẽ chẳng thể thích ai ngoài Cố Tử Thần.
“Mẫu thân, con chỉ cần mỗi mình hắn.”
“…”
Mẫu thân nhìn ta như nhìn một kẻ ngu ngốc.
45.
Ngày thành thân, Cố Tử Thần cưỡi bạch mã cao lớn tới đón dâu.
Một thân hỷ bào đỏ rực, phong thái xuất trần, khiến dân chúng reo hò nức trời.
Ta che mặt bằng quạt, phấn khích bước lên kiệu hoa.
Đời người ngắn ngủi, không sao cả
ta sẽ đi cùng hắn đến hết chặng đường.