Quay lại chương 1 : https://novatruyen.com/tieu-long-nu-khong-co-vay/chuong-1

cây cối ruộng vườn xung quanh đều tan hoang.

Bà thì cứ thản nhiên, đánh cái ợ rượu vang dội trời đất.

Ta định lại gần thì bị Cố Tử Thần kéo lại:

“Nguy hiểm.”

“À… thật ra chân long rất có đạo đức, không tuỳ tiện hại người đâu.”

“Sao cô biết?”

“Mẫu thân ta nói thế.”

Đây là lời thật.

“Cho dù thật sự vô hại, nhưng hình thể quá lớn, tiếp cận vẫn rất nguy hiểm.”

Hắn ngăn ta lại, ta đành cao giọng gọi:

“Mẫu thân! Đừng làm loạn nữa, mau về đi!”

Ta gọi mấy lần, bà mới để ý đến ta.

Ta vẫy tay, ra hiệu bà rút lui.

Ai ngờ bà lại lắc lư trườn về phía ta, còn định bò lên bờ.

Trời ơi, say đến mất lý trí rồi!

35.

“Không ổn rồi, mau chạy!”

Cố Tử Thần kéo tay ta, chạy đi như bay.

Ta ngoái đầu lại nhìn, thấy ta bị kéo đi

mẫu thân ta liền nổi giận, bay vút lên, lao thẳng về phía chúng ta.

Ta biết, mục tiêu của bà là Cố Tử Thần.

Nhưng hắn thì không biết

nguy cấp quá, hắn lập tức đè ta xuống đất, lấy thân mình che cho ta.

Ta hét lên:

“Đừng tới đây!”

Mẫu thân ta rõ ràng chẳng nghe hiểu gì

há miệng đớp lấy Cố Tử Thần từ trên người ta, ném hắn bay ra xa.

Ầm!

Cố Tử Thần lập tức bất tỉnh nhân sự.

Xong rồi, toang rồi.

“Mẫu thân! Mau tỉnh táo lại! Đây là nhân gian đó, đừng gây chuyện nữa!”

Nghe đến hai chữ nhân gian

ánh mắt mẫu thân ta dường như có chút tỉnh táo.

Ta vội nhân cơ hội nói thêm:

“Người mà người thích, Trương lang đó, chưa chắc đang ngắm người kìa!”

Mắt bà trừng lớn.

Cái đầu rồng khổng lồ ngó nghiêng khắp nơi.

“Đừng tìm nữa! Trốn mau mới là thượng sách!”

Con rồng to lớn lập tức mất cả phong thái

lạch bạch bò lại vào sông, không thấy tăm hơi nữa.

36.

Trong y quán nhà họ Cố, A Phi đang chẩn trị cho Cố Tử Thần.

May thay chỉ là thương ngoài da, uống vài thang thuốc nghỉ ngơi là ổn.

Ta ngồi bên giường hắn, trong lòng đầy nghi vấn.

Hắn yếu ớt thế này, thật sự không phải Đế quân sao?

Nhưng… ngoại trừ không có tiên khí, hắn giống hệt Đế quân.

Chẳng sao cả, hắn là ai cũng được

chỉ cần hắn vui vẻ.

“Long cô nương… chạy mau…”

Cố Tử Thần mê man bất tỉnh

lâu lâu lại lẩm bẩm vài lời trong mơ.

Lúc thì nhắc ta cẩn thận

lúc thì bảo ta mau chạy.

Ta nhìn gương mặt tái nhợt của hắn, lòng tràn đầy áy náy.

Là ta liên luỵ hắn.

Hắn không oán không giận đã tốt lắm rồi

vậy mà trong mộng vẫn lo cho ta.

Đúng là người tốt hiếm có.

37.

Bỗng bên ngoài vang lên tiếng ồn ào.

Ta ghé tai lắng nghe, thì ra là tiểu thư nhà tri phủ đến.

A Phi đang cố gắng ngăn lại.

“Tiểu thư, lúc này Cố đại phu không tiện tiếp khách, mong tiểu thư lượng thứ.”

“A Phi yên tâm, tiểu thư ta chỉ đến thăm hỏi Cố công tử, tuyệt không quấy rầy việc nghỉ ngơi.”

“Ấy, khoan… đừng vào…”

A Phi còn chưa dứt lời, cửa đã bị đẩy ra.

“Cố công tử—!”

Một tiểu cô nương áo hồng phấn, váy hồng phấn, má hồng phấn, mặt xinh như hoa.

Ta ngồi cạnh giường, còn chưa kịp chào hỏi

thì nha hoàn đi theo nàng đã trừng mắt quát to:

“Chính là ngươi? Ngươi là nữ nhân dụ long tới, khiến Cố công tử bị thương đúng không?”

Ta gật đầu.

Quả thật là vậy.

Ta cũng đang dằn vặt lắm mà.

Tiểu thư áo hồng nghe vậy, sắc mặt tái đi, người cũng đứng không vững.

“Ngươi đừng đắc ý!

“Ngươi tưởng Cố công tử cứu ngươi là thích ngươi, là sẽ cưới ngươi sao?

“Ngươi nằm mơ!”

Hả?

Sao lại phải thích ta? Sao lại cưới ta?

“Ta đâu có bảo hắn thích ta, cũng không bảo hắn cưới ta mà?”

“Thật sự… ngươi không muốn gả cho Cố công tử?”

Mấy ngày nay ta cứ đi theo Cố Tử Thần

suốt ngày nghĩ đến hắn

nhưng thực ra chưa từng nghĩ đến chuyện gả cho hắn.

Ta thật thà lắc đầu.

“Không có.”

“Cố đại phu tỉnh rồi!” A Phi reo lên mừng rỡ.

Ta lập tức quay đầu lại.

“Hở? Mặt Cố đại phu sao lại… đen như đáy nồi thế này?”

Vừa nãy rõ ràng còn trắng bệch lắm mà?

38.

“Cố đại phu, tiễn khách.”

Một lời ra khỏi miệng, A Phi như được sắc lệnh

dứt khoát mời hết tất cả chúng ta ra ngoài.

Tiểu thư hồng phấn nước mắt lưng tròng, che mặt chạy đi.

Nha hoàn lườm nguýt liên hồi, nhưng cũng chẳng làm gì được.

Trước khi đi, ta vẫn ngoái đầu gọi một tiếng:

“Cố đại phu, mai ta lại tới thăm người!”

Kết quả là…

bị phũ ba ngày liên tục.