Bài viết nói cái gọi là “nữ cố vấn nghe hiểu động vật nói chuyện” hoàn toàn là bịa đặt, là câu chuyện một cư dân mạng dựng lên để câu view. Bên dưới còn đính kèm một bức ảnh được cho là “người trong cuộc”, là một người phụ nữ hoàn toàn không giống tôi.

Trong phần bình luận, phần lớn mọi người đều tin.

“Vốn đã thấy giả rồi.”

“Ai tin người đó ngốc.”

“Thời buổi này chuyện nhảm gì cũng có người thổi phồng.”

Tôi nhìn những bình luận đó, tâm trạng phức tạp.

Hạ Tranh đứng phía sau tôi, nhìn màn hình.

“Đây là cách bảo vệ tốt nhất.”

Anh nói.

“Khiến tất cả mọi người đều nghĩ chuyện này là giả. Người tin càng ít, cô càng an toàn.”

Tôi gật đầu.

“Vậy tôi có thể chuyển về nhà ở chưa?”

Hạ Tranh nhìn tôi một cái:

“Chờ thêm một tuần. Xác nhận không có bất thường mới rồi tính.”

Một tuần sau, quả thật không có bất thường mới.

Tôi chuyển về phòng trọ. Cặp đôi trẻ bên cạnh vẫn cãi nhau, quán nướng dưới lầu vẫn bốc khói dầu, xe tải ngoài cửa sổ vẫn ầm ầm chạy lúc hai giờ sáng.

Mọi thứ đều giống trước đây.

Nhưng lại không hoàn toàn giống.

Bởi vì từ sau đó, chỗ làm việc của tôi từ góc văn phòng tổ trọng án được chuyển vào trong văn phòng của Hạ Tranh.

Anh nói là để “tiện trao đổi”.

Mã Đông nói là “đội trưởng Hạ cuối cùng cũng thông suốt rồi”.

Tôi giả vờ như không nghe thấy.

Ngày tháng tiếp tục trôi về phía trước.

Vụ án này nối tiếp vụ án khác đến, rồi lại lần lượt được phá.

Sự phối hợp giữa tôi và Hạ Tranh càng ngày càng ăn ý. Anh phụ trách suy luận và chỉ huy, tôi phụ trách lấy thông tin mà con người không nhìn thấy từ động vật.

Chúng tôi giống như hai bánh răng ăn khớp chính xác, mỗi người tự vận hành, nhưng cùng thúc đẩy một cỗ máy.

Ba tháng sau, tổ chuyên án liên hợp các vụ án mạng nghiêm trọng toàn tỉnh tổ chức hội nghị tổng kết năm.

Hơn một trăm tinh anh điều tra hình sự đến từ các thành phố, khu vực tụ họp trong phòng họp lớn của sở tỉnh.

Hạ Tranh là người phụ trách chính vụ án liên hoàn, phải lên sân khấu báo cáo vụ án.

Anh hỏi tôi có muốn đi không.

“Tôi đi làm gì? Tôi đâu cần lên sân khấu.”

“Dự thính.”

Anh nói.

“Cô là công thần cốt lõi của vụ án này, nên có mặt.”

Tôi nghĩ một chút, đồng ý.

Ngày hội nghị, phòng họp sở tỉnh kín chỗ.

Tôi ngồi ở góc hàng cuối cùng, bên cạnh là Mã Đông.

Mã Đông mặc một chiếc sơ mi mới, tóc còn vuốt keo, trông có tinh thần hơn bình thường nhiều.

“Căng thẳng không?”

Ông nhỏ giọng hỏi tôi.

“Tôi có lên sân khấu đâu, căng thẳng gì?”

“Cũng đúng.”

Mã Đông cười hề hề một tiếng.

“Nhưng lát nữa cô có thể sẽ căng thẳng đấy.”

Tôi nhìn ông một cái:

“Ý gì?”

Ông làm vẻ mặt “cô cứ chờ xem”, rồi không nói nữa.

Hội nghị bắt đầu, các thành phố lần lượt báo cáo những vụ án lớn trong năm.

Đến lượt Hạ Tranh, anh bước lên sân khấu, mở bài trình chiếu, bắt đầu trình bày quá trình phá vụ án liên hoàn.

Báo cáo của anh ngắn gọn, rõ ràng, mạch lạc. Từ lúc tiếp nhận tin báo đến khi khóa chặt nghi phạm, từ thu thập vật chứng đến bắt giữ cuối cùng, từng khâu đều được trình bày rành mạch.

Nhưng anh lược bỏ một chi tiết quan trọng.

Anh không nhắc đến tôi.

Không nhắc đến “tiếng lòng động vật”, không nhắc đến “cố vấn đặc biệt”, không nhắc đến bất kỳ nội dung nào vượt ngoài thủ đoạn điều tra thông thường.

Trong lời kể của anh, tất cả manh mối đều đến từ “người dân báo tin” và “phương tiện kỹ thuật”.

Tôi ngồi ở hàng cuối cùng, nghe anh giấu sạch công lao của tôi, trong lòng không nói rõ được là cảm giác gì.

Không phải ấm ức. Tôi biết vì sao anh làm vậy.

Là để bảo vệ tôi.

Nếu công khai năng lực của tôi trước hơn một trăm cảnh sát hình sự, bí mật của tôi sẽ hoàn toàn không còn là bí mật nữa.

Vì vậy anh chọn ôm toàn bộ công lao về phía mình và đội, giấu tôi ở hậu trường.

Báo cáo kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên.

Lãnh đạo sở tỉnh nhận xét vài câu, nói vụ án này phá rất đẹp, là vụ án tiêu biểu của toàn tỉnh trong năm.

Sau đó, lãnh đạo đổi giọng.

“Đồng chí Hạ Tranh, báo cáo của cậu rất chi tiết, nhưng tôi chú ý thấy có vài chỗ nguồn manh mối khá mơ hồ. Cách nói ‘người dân báo tin’ có thể cụ thể hơn không? Là người dân như thế nào, thông qua kênh nào, cung cấp thông tin chính xác như vậy?”

Phòng họp yên tĩnh trong chớp mắt.

Hạ Tranh đứng trên sân khấu, biểu cảm không hề thay đổi.

“Là một người dân làm việc lâu dài trong khu vực liên quan đến vụ án, rất quen thuộc với hoàn cảnh xung quanh, khả năng quan sát mạnh hơn người thường. Vì bảo vệ người báo tin, thông tin thân phận cụ thể không tiện công khai.”

Lãnh đạo gật đầu, không hỏi tiếp.

Nhưng tôi chú ý thấy mấy người ngồi hàng đầu trao đổi với nhau một ánh mắt đầy hàm ý.

Sau khi hội nghị kết thúc, đám đông giải tán.

Tôi đang chuẩn bị đi theo Mã Đông rời khỏi thì một người đàn ông trung niên mặc vest tối màu chặn tôi lại.

“Xin chào, cô là đồng nghiệp của đội trưởng Hạ Tranh phải không?”

Tôi nhìn ông ta. Hơn bốn mươi tuổi, tóc chải gọn không một sợi lệch, đeo kính gọng vàng, trước ngực cài thẻ công tác của sở tỉnh.

“Đúng.”

“Tôi là người của tổng đội điều tra hình sự sở tỉnh, họ Phương.”