“Năm thùng giấy của cậu vẫn nằm cạnh chỗ ngồi. Hôm qua bên chuyển phát đến nhưng không được mang đi. Họ nói phải chờ phòng hành chính phê duyệt.”
“Đó là đồ dùng cá nhân của tôi.”
“Cậu nói với tôi cũng vô ích. Nói với bọn họ cũng vô ích.”
Đến bộ phận nghiên cứu và phát triển, chỗ ngồi của tôi đã bị dọn sạch.
Máy tính không còn.
Màn hình không còn.
Đến chiếc cốc cũ cũng biến mất.
Tiểu Triệu đứng bên cạnh, mặt trắng bệch.
“Anh Thần, sáng nay người của bộ phận công nghệ thông tin đến, nói kiểm tra an toàn hệ thống rồi mang máy tính của anh đi.”
“Trong máy tính của tôi có gì?”
“Trước khi tan làm hôm qua, chẳng phải anh đã chuyển hết tài liệu cá nhân vào USB rồi sao? Trong máy tính chắc chỉ còn tài liệu dự án của công ty.”
“Được. Vậy cứ để họ thu.”
Tôi tìm một chiếc ghế trống rồi ngồi xuống.
Không máy tính.
Không chỗ làm việc.
Thẻ ra vào bị vô hiệu hóa.
Họ muốn dùng cách này ép tôi chủ động từ bỏ.
Điện thoại reo.
Một số lạ.
“Ông Lục phải không? Tôi là trưởng phòng Triệu của đội thanh tra lao động. Tôi đã xem đơn khiếu nại ông gửi sáng nay. Trường hợp này khá đặc biệt, tôi cần xác nhận với ông vài chi tiết.”
“Ông cứ nói.”
“Ông nói công ty làm giả chữ ký trên thỏa thuận bổ sung. Có bằng chứng không?”
“Tôi có thể giám định chữ viết. Ngoài ra, thỏa thuận bổ sung ghi ngày ký là ngày mười lăm tháng Ba năm ngoái, nhưng tôi có thể cung cấp dữ liệu định vị và lịch trình ngày hôm đó. Hôm ấy tôi đang đi công tác ở Thâm Quyến, không có mặt tại công ty.”
“Bằng chứng này rất có sức nặng. Ông sắp xếp tài liệu rồi sáng ngày kia đến chỗ chúng tôi. Tôi sẽ bố trí xác minh tại chỗ.”
“Được.”
Cúp máy, tôi chuyển bản ghi cuộc gọi cho Lâm Dịch.
Sau đó mở hộp thư trên điện thoại, gửi cho ông Richardson của Qualcomm email mà tôi đã giữ suốt hai tháng.
“Thưa ông Richardson, tôi có thể tham gia cuộc họp video vào mười giờ sáng thứ Sáu tuần này theo giờ Bắc Kinh. Rất mong được trao đổi về các điều khoản cấp phép XR-7.”
Lần này, tôi nhấn gửi.
Chương 18
Mười giờ sáng thứ Sáu.
Tôi ngồi trong một phòng làm việc nhỏ ở văn phòng chia sẻ phía nam thành phố, đối diện chiếc máy tính xách tay.
Trên màn hình xuất hiện gương mặt của Richardson.
Ngoài năm mươi tuổi, tóc bạc, nụ cười rất chuyên nghiệp.
“Ông Lục, rất vui vì cuối cùng cũng được trao đổi trực tiếp với ông.”
“Tôi cũng vậy.”
“Tôi sẽ nói thẳng. Đội ngũ của chúng tôi đã đánh giá kỹ lưỡng kiến trúc XR-7. Nó giải quyết được một vấn đề mà đội ngũ nội bộ của chúng tôi nghiên cứu suốt ba năm vẫn chưa thể đột phá. Mức giá 240 triệu đô la Mỹ vẫn có hiệu lực. Nhưng tôi muốn trao đổi một phương án khác.”
“Phương án gì?”
“Thay vì mua đứt hoàn toàn, chúng tôi muốn đề xuất một thỏa thuận cấp phép dài hạn. Phí hằng năm là 35 triệu đô la Mỹ, có thể gia hạn trong mười năm. Đồng thời hai bên cùng phát triển các phiên bản thế hệ tiếp theo. Ông vẫn giữ toàn bộ quyền sở hữu.”
Ba mươi lăm triệu đô la Mỹ một năm, mười năm.
Tổng giá trị ba trăm năm mươi triệu đô la Mỹ.
Quy đổi ra hơn hai tỷ năm trăm triệu tệ.
Hơn nữa tôi vẫn giữ quyền sở hữu.
“Tại sao các ông chọn cấp phép thay vì mua đứt?”
“Bởi vì chúng tôi muốn ông tiếp tục tham gia. Kiến trúc của ông rất xuất sắc, nhưng muốn tiếp tục phát triển nó thì cần một người hiểu nó ở mức độ sâu nhất. Mua đứt chỉ mang lại cho chúng tôi mã nguồn. Hợp tác sẽ mang lại cho chúng tôi chính ông.”
Tôi nhìn màn hình.
Hai tỷ năm trăm triệu.
Ba ngày trước, tôi chỉ đáng giá năm tệ.
“Ông Richardson, bên tôi có một số vấn đề cần giải quyết trước. Ông có thể cho tôi hai tuần không?”
“Hai tuần không thành vấn đề. Nhưng ông Lục…”
Ông ấy đột nhiên chuyển sang nói tiếng Trung với giọng rất rõ âm sắc nước ngoài.
“Tôi nghe nói Diệu Tinh có thể khởi kiện tranh chấp bằng sáng chế của ông. Nếu ông cần hỗ trợ pháp lý, đội ngũ pháp chế khu vực châu Á – Thái Bình Dương của chúng tôi có thể tham gia. Mỗi năm Qualcomm chi hai tỷ đô la Mỹ cho việc bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ.”
Tôi sững người.
“Thông tin của các ông rất nhanh nhạy.”
“Đó là công việc của chúng tôi.”
Ông ấy cười.
“Hai tuần, ông Lục. Chúng tôi sẽ chờ.”
Cuộc họp video kết thúc.
Tôi dựa vào lưng ghế.
Tay đang run.
Không phải vì sợ.
Mà vì một thứ đã bị kìm nén suốt ba năm đột nhiên tìm được lối thoát.
Điện thoại reo.
Là Lưu Duy.
“Tổng giám đốc Lục, tổng giám đốc Tần bảo tôi hỏi anh, cuộc trao đổi với Qualcomm thế nào rồi?”
“Họ đưa ra phương án mới. Cấp phép dài hạn, mỗi năm ba mươi lăm triệu đô la Mỹ.”
Đầu dây bên kia im lặng ba giây.
“Vậy mức định giá của chúng ta phải tính lại.”
“Bao nhiêu?”
“Nếu có thỏa thuận cấp phép với Qualcomm làm nền tảng… Ước tính thận trọng, ngay ngày đầu tiên thành lập, công ty của anh đã có giá trị ít nhất năm tỷ tệ.”
Năm tỷ.
Tôi làm ở Diệu Tinh ba năm, được chia năm tệ.
Ngày đầu tiên ra ngoài, tôi có giá trị năm tỷ.
“Tổng giám đốc Lục, còn một chuyện.”
Giọng Lưu Duy trở nên hơi kỳ lạ.
“Sáng nay có người liên hệ với chúng tôi.”
“Ai?”