Thế nhưng tự thân Thế tử còn ốc không mang nổi mình ốc, co rúm ở trong góc, thở mạnh cũng không dám.
Thẩm Diệu Lan bị người ta lôi tuột ra khỏi Tĩnh Từ am trong tình trạng trần truồng nhộng, ném thẳng xuống đường cái.
Hôm đó vừa vặn là ngày rằm, người đi chợ phiên trước cửa am vô cùng đông đúc. Quý Phong Trí chính là một trong số đó, lúc bấy giờ hắn đang mua sách, trùng hợp thay nghe thấy có người kêu lên một tiếng: “Đây không phải là vị đại tiểu thư Thượng thư phủ từng gả cho một tên bạch đinh sao?”
Hắn ngoảnh đầu nhìn lại, cùng Thẩm Diệu Lan bốn mắt nhìn nhau.
“Phong Trí! Phong Trí! Phong Trí, chàng cứu ta với! Ta có nỗi khổ tâm! Ta đều là vì chàng cả! Thế tử nói có thể giúp chàng khôi phục tư cách thi khoa cử, ta mới… ta mới…”
Cả thân thể ả trần truồng, tóc tai rũ rượi, trên mặt chỉ toàn là vết nước mắt và bùn đất, hoàn toàn chẳng còn chút kiêu hãnh nào của đích nữ Thượng thư phủ một năm về trước. Quý Phong Trí gỡ tay ả ra, bình thản tựa một vũng nước đọng.
“Phong Trí! Chàng không thể bỏ rơi ta! Ta là thê tử của chàng! Ta là thê tử mà chàng đã minh hôn chính thú cưới về cơ mà!”
Quý Phong Trí xoay người bỏ đi: “Bắt đầu từ hôm nay, ngươi không còn là thê tử của ta nữa.”
“Đánh cho ta.” Người của phu nhân Thế tử Uy Viễn Hầu lại túm tụm tiến đến, nhắm thẳng Thẩm Diệu Lan mà giáng xuống một trận đấm đá thê thảm.
Thẩm Diệu Lan ôm đầu cuộn mình trên mặt đất, tiếng kêu la một tiếng gắt hơn một tiếng, thê lương đến tột cùng. Ta nhắm mắt lại, khẽ thở dài một tiếng, con đường do chính ả lựa chọn, còn trách được ai đây?
Lúc hài tử được sáu tháng tuổi, kỳ thi Xuân vi thi yến diễn ra theo đúng lịch trình. Quả nhiên đúng như những dòng chữ kia từng nói, Quý Phong Trí vung bút đoạt khôi.
Khắp các trà lâu tửu quán đâu đâu cũng xì xầm bàn tán về sự tích của vị Tân khoa Trạng nguyên này.
“Tên Quý Phong Trí này đúng là tài giỏi xuất chúng! Vốn dĩ tưởng đời hắn coi như bỏ, không ngờ người ta lại cắn răng vươn lên từ đáy vực sâu!”
“Còn không phải sao! Nghe nói hắn ngày đêm khắc khổ đèn sách, đến nửa đêm cửa sổ vẫn còn le lói ánh đèn, với phần nghị lực này, hắn trúng Trạng nguyên là xứng đáng!”
“Bài phú làm trong kỳ thi Đình của hắn, đến cả Hoàng thượng cũng khen ngợi không ngớt lời, tán dương hắn có tài năng của một tể tướng!”
“Chậc chậc chậc, cái vị Đại tiểu thư nhà họ Thẩm thuở trước, chẳng phải là vì nhìn trúng tiềm lực của hắn mới hạ mình gả cho sao? Người giờ đâu rồi?”
“Ôi chao, đừng nhắc nữa, tưởng người ta sa sút nên ngoảnh mặt lại đi thông đồng với Thế tử Uy Viễn Hầu, kết quả bị đánh cho thừa sống thiếu chết!”
“Bây giờ thấy Quý Phong Trí trúng Trạng nguyên, không biết đã thấy hối hận hay chưa?”
Những dòng chữ nọ cũng rôm rả hẳn lên:
[Quý Phong Trí thực sự trúng Trạng nguyên rồi! Tôi đã bảo anh ấy là cổ phiếu tiềm năng mà! Ai lúc trước đẩy thuyền anh ấy thì bước hết ra đây!]
[Hu hu hu thật là tiếp thêm động lực! Bị đánh gãy chân, bị tước công danh, bị vợ cắm sừng, vậy mà vẫn có thể bò dậy đỗ Trạng nguyên! Đây mới chính là kịch bản nỗ lực vươn lên chứ!]
[Con mẹ Thẩm Diệu Lan kia cũng bị mù cmnr, không chịu hảo hảo thủ thân bên cạnh chiếc cổ phiếu tiềm năng này, đi vớ vẩn linh tinh cái gì không biết! Cô ả đâu rồi?]
Ta không có rảnh rỗi mà đi bận tâm Thẩm Diệu Lan đã đi về chốn nào. Bởi vì Hoàng hậu báo cho ta hay, vị trí Thái tử phi đã được định đoạt là đích tôn nữ của nhà Định Viễn Hầu, Ôn Tâm Dao.
“Ngươi là đứa trẻ hiểu chuyện, bất kể tương lai ai làm Thái tử phi, vị trí của ngươi vẫn vững như bàn thạch, ai cũng không thể chạm tới. Nhưng ngươi cũng phải ghi nhớ, an phận thủ kỷ, không tranh không giành, mới là đạo lý trường tồn.”