“Nhưng chuyện này rất quan trọng, em cần về suy nghĩ thêm.”
“Ngày mai em sẽ trả lời anh.”
Câu trả lời của tôi lại một lần nữa khiến Tưởng Thành ngạc nhiên. Anh ta sững lại một giây, sau đó nụ cười càng thêm rạng rỡ.
“Được.”
“Anh thích tính cách cẩn trọng này của em.”
“Anh đợi tin tốt từ em.”
Nói xong, anh ta quay lưng sải bước rời đi.
Trở về ký túc xá.
Lâm Phỉ kích động như phát điên.
“Trời ơi! Hứa Tranh! Đó là Tưởng Thành đấy!”
“Anh ấy đích thân mời cậu làm phó tướng! Cậu nhất định phải đồng ý đấy!”
“Đây là cơ hội ngàn năm có một! Nếu cậu vào được Câu lạc bộ Đầu tư, tương lai chắc chắn sẽ rộng mở!”
Tôi không nói gì, chỉ ngồi trước bàn học, nhìn tấm danh thiếp mạ vàng, chìm vào suy tư. Trực giác mách bảo tôi chuyện này có lẽ không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Buổi tối, sau khi tắm rửa xong, tôi chuẩn bị lên giường đi ngủ. Giường của Chu Hoan Hoan và Trương Mạn vẫn trống không. Nghe nói từ sau đêm Gala, họ không còn bước chân về ký túc xá nữa. Chắc là hết mặt mũi nhìn ai rồi.
Tôi nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được, trong đầu cứ nghĩ về Tưởng Thành và Câu lạc bộ Đầu tư. Ngay lúc tôi mơ màng sắp ngủ thì điện thoại để bên gối bỗng sáng lên không một tiếng động.
Là một lời mời kết bạn Wechat.
Ảnh đại diện là một màn đêm đen đặc. Tên hiển thị chỉ có một chữ: “Uyên”.
Tôi nhíu mày, tưởng ai đó đang chơi khăm. Nhưng xui khiến thế nào, tôi vẫn bấm chấp nhận.
Đối phương lập tức gửi đến một tin nhắn.
“Tránh xa Tưởng Thành ra.”
Tim tôi đập thót một nhịp. Tôi bật dậy.
“Anh là ai?” Tôi gõ phím thật nhanh để hỏi.
Đối phương trả lời rất nhanh.
“Một người không muốn nhìn thấy em rơi vào bẫy.”
“Bẫy? Ý anh là sao?”
“Đằng sau ‘Luận kiếm Cảnh Hoa’ là cuộc đấu đá giữa các gia tộc lớn ở thủ đô.”
“Nhà họ Tưởng hai năm nay thua rất thảm.”
“Bọn họ đang rất cần một chiến thắng để gỡ gạc thể diện và một số lợi ích thương mại quan trọng.”
“Còn em, Hứa Tranh, màn ‘biểu diễn’ xuất sắc của em đã khiến em trở thành quân cờ lý tưởng nhất trong mắt họ.”
Nhìn những dòng chữ trên màn hình, lưng tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh. Những thông tin này tuyệt đối không phải là thứ mà một sinh viên bình thường có thể biết được.
“Tại sao anh lại nói cho tôi biết những điều này?”
“Tôi đã điều tra em.”
Tin nhắn tiếp theo của đối phương khiến đồng tử tôi co rụt lại.
“Tôi cũng đã điều tra bố em, Hứa Kiến Quân.”
“Một kẻ bị đuổi khỏi gia tộc quyền thế bậc nhất thủ đô cách đây hai mươi năm.”
Đầu tôi “ong” lên, đầu óc trống rỗng hoàn toàn. Bàn tay cầm điện thoại bắt đầu run rẩy mất kiểm soát.
Cái người bí ẩn tên “Uyên” này rốt cuộc là ai? Sao anh ta lại biết quá khứ của bố tôi? Quá khứ bí ẩn mà tôi chưa từng nghe bố nhắc tới.
“Rốt cuộc anh muốn gì?” Ngón tay tôi trắng bệch vì dùng sức.
Đối phương không trả lời trực tiếp mà gửi đến tin nhắn cuối cùng:
“Đồng ý với Tưởng Thành.”
“Gia nhập Câu lạc bộ Đầu tư.”
“Giúp cậu ta thắng cuộc thi này.”
“Khi đó, em mới có tư cách biết tất cả những sự thật mà em muốn biết.”
“Về bố em, về mẹ em, về… chính em.”
19
Tấm danh thiếp của Tưởng Thành như một lá chiến thư vô hình nằm tĩnh lặng trên bàn học của tôi. Còn tin nhắn từ người bí ẩn tên “Uyên” kia lại như một màn sương mù dày đặc không thể tan đi, bao trùm lấy tâm trí tôi.
Cuộc đấu đá giữa các gia tộc lớn ở thủ đô. Quá khứ bị trục xuất của bố. Sự thật về mẹ tôi, về chính tôi.
Mỗi từ ngữ đều giống như một quả bom hạng nặng phát nổ trong đầu tôi.
Tôi đã thức trắng cả một đêm.
Ngày hôm sau, tôi tìm đến Tưởng Thành.
Anh ta đang họp cùng một nhóm các anh chị khóa trên trông có vẻ tinh anh tại phòng hoạt động dành riêng cho Câu lạc bộ Đầu tư. Thấy tôi đến, anh ta dừng cuộc họp, trên môi nở nụ cười nắm chắc phần thắng.
“Suy nghĩ kỹ chưa?”