“Thảm hại quá vậy? Thế này chẳng phải lên bôi tro trát trấu vào mặt khoa Tài chính chúng ta sao?”
“Đến lúc đó, chúng ta cứ đi xem tiết mục của Chu Hoan Hoan thôi, đừng đi theo làm trò cười cùng họ.”
Lâm Phỉ tức phát điên, mấy lần định cãi nhau trong nhóm lớp đều bị tôi cản lại.
“Mặc kệ họ.”
“Bây giờ nói càng nhiều, đến lúc đó mặt họ sẽ càng sưng.” Tôi ngoài miệng nói vậy, nhưng thực chất trong lòng cũng chẳng nắm chắc phần thắng. Tôi đặt toàn bộ tiền cược lên người Thẩm Thanh. Tôi không biết thứ “vũ khí bí mật” của cô ấy rốt cuộc có thể tạo nên kỳ tích hay không.
Cuối cùng, buổi tối trước ngày tổng duyệt Gala cũng đến. Thẩm Thanh gọi tất cả chúng tôi đến phòng tập. Cô ấy nói sẽ cho chúng tôi xem một thứ.
Trong phòng tập, rèm cửa được kéo kín, tối om. Chỉ có một chiếc máy chiếu cường độ sáng cao mà chúng tôi chưa từng thấy bao giờ được đặt ở giữa phòng.
Thẩm Thanh bước đến trước laptop của cô ấy, gõ một phím Enter.
Trong tích tắc, tất cả chúng tôi đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng ngợp đến mức không thốt nên lời.
Sân khấu với bức tường trắng trống trơn lúc nãy, giờ đây biến thành một dải ngân hà rực rỡ. Vô số vì sao chầm chậm trôi. Một vầng trăng khổng lồ treo lơ lửng giữa không trung, tưởng chừng như đưa tay là có thể chạm tới.
Ngay sau đó, hình ảnh chuyển đổi. Dưới chân chúng tôi biến thành một dòng sông lấp lánh ánh sóng. Nước sông cuộn chảy, bên trong thậm chí còn có vài chú cá chép vàng bơi lội. Rồi đến thành phố phồn hoa, khu rừng yên tĩnh, đêm đông tuyết rơi… Từng cảnh, từng cảnh chân thực đến mức khiến chúng tôi không phân biệt nổi thực ảo.
Đây không còn là phông nền PowerPoint đơn giản nữa. Đây là một thế giới có sinh mệnh, được tạo ra bằng ánh sáng và hình ảnh.
“Đây… đây là cậu làm sao?” Giọng Lâm Phỉ run rẩy.
Thẩm Thanh gật đầu, trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản như gió thoảng mây bay.
“Đây mới chỉ là bản demo.”
“Đến lúc biểu diễn chính thức, những hình ảnh này sẽ thay đổi theo thời gian thực dựa trên lời thoại và vị trí di chuyển của các cậu. Diễn viên sẽ trở thành một phần của thế giới này.”
Tất cả mọi người đều im lặng. Chúng tôi nhìn Thẩm Thanh như nhìn một vị thần.
Chúng tôi biết, trong trận chiến này, chúng tôi đã có cơ hội chiến thắng.
13
Ngày diễn ra Gala đang đến gần.
Bầu không khí trong phòng tập luyện của chúng tôi cũng trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Công nghệ trình chiếu ánh sáng của Thẩm Thanh và kịch bản của chúng tôi đã tạo ra một phản ứng hóa học kỳ diệu. Mỗi bước di chuyển của diễn viên, mỗi nhịp ngừng của lời thoại đều hòa quyện hoàn hảo với hiệu ứng ánh sáng. Chúng tôi đã tạo ra một sân khấu giao thoa giữa hiện thực và ảo ảnh. Ai nấy đều tự tin gấp bội.
Chúng tôi vững tin rằng “Tia Sáng Nhỏ” của chúng tôi nhất định sẽ mang đến một cú sốc chưa từng có cho toàn thể giáo viên và sinh viên.
Buổi tối trước ngày diễn ra Gala là buổi tổng duyệt liên hợp toàn trường. Địa điểm diễn ra tại đại lễ đường của trường.
Theo thứ tự danh sách, tiết mục của chúng tôi và Chu Hoan Hoan được xếp vào lúc ba giờ chiều. Chúng tôi đến hậu trường sớm nửa tiếng. Mọi người đều có chút hồi hộp xen lẫn phấn khích. Đây là lần đầu tiên chúng tôi thể hiện thành quả của mình trên một sân khấu thực thụ.
Đúng ba giờ. Thầy Triệu phụ trách buổi diễn tập cầm danh sách tiết mục bước tới. Đó là một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi, đeo kính, vẻ mặt nghiêm túc.
“Tiết mục tiếp theo, khoa Tài chính, ‘Tia Sáng Nhỏ’, các thành viên chính đã đến đủ chưa?”
“Có mặt ạ!” Tôi lập tức đáp lại.
“Tốt, chuẩn bị lên sân khấu.”
Chúng tôi đang chuẩn bị bê đạo cụ lên sân khấu thì một nhóm người mặc trang phục biểu diễn lộng lẫy từ phía bên kia bước tới. Người đi đầu chính là Chu Hoan Hoan và Trương Mạn.