“Hôm nay, lão thần cầu xin Thánh thượng, chủ trì công đạo cho cháu gái của lão thần.”

“Thanh Uyển từ nhỏ lớn lên bên cạnh ta, luôn giữ thân đoan chính, nay dù thân là Thái tử phi, lại bị người ta hắt nước bẩn làm nhục thanh danh.”

“Càng bị kẻ khác dùng cái chết bức bách, lão thần vô năng không thể bảo vệ được con bé.”

“Khẩn cầu Thánh thượng rủ lòng thương xót, hủy bỏ hôn ước giữa Thanh Uyển và Thái tử, nghiêm trị Thái tử, bằng không Tiêu quốc lâm nguy!”

Hoàng hậu lúc này cũng biến sắc: “Bùi lão đại nhân, làm gì đến mức nghiêm trọng như ông nói! Chỉ là hai đứa trẻ hồ đồ đùa nghịch mà thôi.”

Tổ phụ chẳng buồn cho Hoàng hậu một ánh mắt, dập đầu một cái thật mạnh: “Thái tử vô đức, không kham nổi vị trí quốc quân, thỉnh Thánh thượng phế truất Thái tử, tuyển chọn hiền tài khác!”

“Thỉnh Thánh thượng phế truất Thái tử, tuyển chọn hiền tài khác!”

**10**

Cục diện lật ngược trong chớp mắt. Những vị đại thần lúc nãy vừa dâng sớ xin phế truất ta khỏi ngôi vị Thái tử phi, giờ khắc này đều đồng loạt quỳ gối rạp xuống đất, thỉnh cầu Thánh thượng phế truất Thái tử.

Thánh thượng ngồi vững vàng trên bảo tọa, thanh âm trầm hậu pha chút bi lương:

“Thái tử Tiêu Dục Thần đức hạnh có tì vết, kể từ hôm nay, phế truất ngôi vị Thái tử.”

Ta tiến vào cung tạ ân.

Thánh thượng hỏi ta:

“Ngươi quả thực muốn cùng Bùi Thái phó cáo lão về quê?”

“Tần Vương cũng không tồi, hiện tại vẫn chưa lập Chính phi…”

“Tạ ơn Thánh thượng có lòng vun vén, nhưng thanh danh thần nữ đã hủy hoại, so với Tần Vương điện hạ như khác biệt một trời một vực. Tần Vương điện hạ tài đức vẹn toàn, ngày sau tất sẽ làm nên đại nghiệp.”

Quý phi nụ cười trên mặt vơi đi vài phần, bà ta làm sao không nghe ra ý tứ chối từ trong lời nói của ta:

“Nếu đã vậy, bổn cung cũng không giữ ngươi lại thêm nữa.”

Ta cũng không rề rà, đứng dậy cáo từ.

Ngày thọ yến của tổ mẫu, là ta đã cố tình truyền tin cho Quý phi.

Ta cần một nhân chứng hoàn hảo chứng minh ta không thể nào lén lút cẩu hợp với Tiêu Dục Thần.

Quý phi tính toán tinh ranh đến nhường nào, vừa nghe tin Thái tử gian dâm với nữ nhân khác, ắt đã đoán ra được dụng ý của ta.

Nhưng bà ta chần chừ không chịu xuất hiện sớm, chỉ khi Hoàng hậu làm khó ta mới đứng ra nói đỡ một câu.

Bà ta đang đứng trên núi xem hổ đánh nhau.

Nếu Thái tử mất thế, bà ta sẽ ngư ông đắc lợi.

Còn nếu ta xui xẻo gánh nạn, bà ta cũng chẳng thiệt hại gì.

Nhưng ta sớm đã trù tính vẹn toàn.

Nha hoàn của Bùi Thanh Nhu lén lút lượn lờ dòm ngó khi ta đang tắm rửa.

Ta liền tương kế tựu kế, cố tình để ả nhìn cho thật rõ.

Bùi Thanh Nhu và Thái tử quả nhiên đã không làm ta thất vọng.

Đi ngang qua cổng lớn của Đông Cung.

Ta dừng bước nán lại một lát rồi sải bước rời đi.

Đời này, ta sẽ không bao giờ để bản thân bị kìm hãm trong bốn bức tường ngột ngạt này nữa.

Mà sẽ cùng tổ phụ tổ mẫu, trở về cố hương ở Giang Nam.

Còn về phần phụ thân mẫu thân.

Tổ phụ đứng ra làm chủ, cho phép ta đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ.

Bùi Thanh Nhu sau khi dưỡng thương xong, càng thêm phóng đãng, ngang nhiên nuôi mấy gã tiểu quan ngay trong phủ.

Phụ thân bị bá quan hạch tội trị gia không nghiêm.

Chẳng bao lâu sau đã bị giáng chức, đày đi đến vùng hoang sơn cùng cốc.

Bùi Thanh Nhu không chịu nổi cảnh nghèo hèn, trong một đêm mưa gió đã bỏ trốn cùng gã nhân tình.

Từ đó bặt vô âm tín, không bao giờ quay lại nữa.

Ta lớn lên tại Giang Nam, sống yên ổn đến năm hai mươi sáu tuổi.

Trở thành một vị nữ tiên sinh dạy học tại một tư thục.

“Nữ tiên sinh, trong sách có câu: ‘Tam cương ngũ thường, nữ tử lấy phu quân làm cương’, hà cớ gì phải bận lòng hỏi thế sự? Vậy tại sao bọn con còn phải đọc sách làm chi?”

Ta đặt cuộn trúc thư xuống, lòng đầy cảm xúc mà cảm thán: