“Hôm nay, nếu ngài có thể nói đúng được đặc điểm trên người ta, ta sẽ lấy cái chết để tác thành cho danh dự của ngài.”
“Nhưng nếu ngài nói không ra, hoặc nói sai, thì hôm nay hãy tự kết liễu tại đây, trả giá cho sự phỉ báng của ngài.”
Hoàng hậu vẫn muốn ngăn cản, cho rằng chuyện này quá mạo hiểm.
Quý phi cũng cố gắng khuyên can ta: “Ngươi làm thế này… lỡ như hắn biết được từ chỗ khác… thì ngươi phải làm sao?”
Tổ phụ cũng không đồng tình với cách làm của ta: “Thanh Uyển, không thể đem mạng sống ra làm trò đùa…”
Sự can ngăn của bọn họ đều bị Thái tử chặn đứng:
“Quý phi, Thái phó, hai người chớ có ngang ngạnh cản trở.”
“Hôm nay, giữa ta và Thái tử phi ắt hẳn chỉ có một người được phép sống tiếp.”
**9**
Sinh tử trạng vừa ký xong.
Thái tử bắt đầu tuôn một tràng như đếm bảo vật trong nhà:
“Thái tử phi, trước ngực nàng có một nốt chu sa đỏ, nằm dưới xương quai xanh ba tấc.”
“Đằng sau thắt lưng có một vết bớt, hình hồ điệp.”
“Trên đùi còn có một chỗ…”
Ban đầu Thái tử còn ấp úng, nhưng thấy sắc mặt ta ngày càng âm trầm, liền nghĩ rằng hắn đã nói trúng phóc, càng nói càng hưng phấn.
Trên mặt Hoàng hậu cũng hiện lên vẻ vui mừng.
Tổ phụ không thể nhẫn nhịn được nữa:
“Đủ rồi! Thái tử sao có thể công khai trước mặt bá quan bá tánh rêu rao về cơ thể riêng tư của Thái tử phi!”
“Còn đâu nửa điểm khí độ của bậc Trữ quân!”
Thái tử cười nhạt không cho là đúng:
“Là tự ả khăng khăng đòi đánh cược với bản Thái tử, ta chẳng qua chỉ trần thuật sự thật.”
“Bùi Thanh Uyển, từng tấc da thịt trên người nàng ta đều đã chiêm ngưỡng, không biết ta nói có đúng hay không?”
Tổ phụ lảo đảo thân hình, suýt chút nữa té ngã xuống đất.
Thánh thượng cũng nhìn ta, chờ đợi câu trả lời.
Ta cụp mắt xuống, trên mặt không còn chút huyết sắc:
“Bẩm bệ hạ, thần nữ khẩn cầu Quý phi nương nương và Hoàng hậu nương nương cùng nhau kiểm tra thân thể!”
Thánh thượng ưng thuận. Trước khi chúng ta đi vào thiên điện, Thái tử còn nhẹ nhàng thốt ra mấy chữ:
“Giãy dụa vô ích!”
Một nén hương sau, ta cùng Hoàng hậu và Quý phi đồng thời quay lại.
Thái tử không kìm được nóng nảy truy hỏi:
“Thế nào rồi?”
Sắc mặt Hoàng hậu như tro tàn.
Dương Quý phi nhẹ nhàng bẩm báo:
“Lời Thái tử vừa nói, không có nửa điểm chính xác.”
“Làm sao có thể?” Hắn vô thức nhìn về phía Bùi Thanh Nhu.
Bùi Thanh Nhu vẻ mặt quả quyết:
“Không thể nào, ta đã phái người đi dò hỏi kỹ càng về dấu vết trên người Bùi Thanh Uyển từ lâu. Làm sao có chuyện không đúng được.”
“Tiện nhân, thì ra là ngươi xúi giục hoàng nhi của ta!” Hoàng hậu đang sầu não vì cục tức không có chỗ phát tiết. Bùi Thanh Nhu cứ thế đụng ngay họng súng.
“Người đâu, lôi Bùi Thanh Nhu xuống trượng trách năm mươi đại bản.”
Bùi Thanh Nhu kêu khóc xé lòng cầu xin tha mạng, nhưng không sao thoát khỏi việc bị lôi ra ngoài.
Từng tiếng thét chói tai truyền vào tận trong chính sảnh.
Ta đứng từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống Thái tử Tiêu Dục Thần:
“Chơi cá cược phải chấp nhận thua cuộc, xin mời Thái tử điện hạ lên đường!”
Thái tử ngã ngồi bệt xuống đất, Hoàng hậu lao tới chắn giữa ta và Tiêu Dục Thần, trừng mắt giận dữ:
“Bùi Thanh Uyển, ngươi thật to gan, sao ngươi dám! Sao ngươi dám bức tử Thái tử?”
“Sao ta lại không dám? Ta lấy sự trong sạch làm tiền cược, Thái tử đã từng lưu lại cho ta nửa phần tình diện nào chưa!”
“Nếu hôm nay ta thua, Thái tử có buông tha cho ta không?”
Hoàng hậu bị ách họng không thốt nên lời. Ta lần nữa quỳ gối, giọng vang như chuông đồng:
“Khẩn cầu Thánh thượng, làm chủ cho thần nữ!”
Tổ phụ cũng run rẩy quỳ xuống:
“Thánh thượng, lão thần cả đời dốc hết tâm can vì Tiêu quốc, chưa từng mở miệng cầu xin ngài điều gì.”