CHƯƠNG 1-5: https://thinhhang.com/tet-nay-toi-theo-sep-ve-nha/chuong-1/
Trái tim tôi nhảy loạn lên.

Anh… anh ấy thật sự định hôn tôi?

Làm sao bây giờ?

Tôi có nên mở mắt ra không?

Hay là giả vờ ngủ tiếp?

Đúng lúc tôi giằng co với chính mình, hơi thở kia dừng lại bên má tôi.

Rồi, tôi cảm nhận được một cái hôn cực nhẹ, như lông vũ, rơi xuống trán.

Chạm một cái rồi rời đi.

Tôi nghe thấy tiếng thở ra nhẹ nhõm của anh.

【Hôn được rồi! Mềm quá!】

【Trán của vợ thơm ghê!】

【Cuộc đời tôi mãn nguyện rồi!】

【Không được để cô ấy phát hiện, phải giả vờ như chưa có gì xảy ra.】

Tôi nằm im bất động, nhưng mặt thì đã đỏ bừng như ráng chiều.

Cái tên ngốc này, hôn lén xong còn reo hò trong đầu.

Thật là…

Quá gian xảo rồi!

05

Máy bay vừa hạ cánh, tôi hít một hơi thật sâu bầu không khí quen thuộc của quê nhà, cảm giác như cả người sống lại rồi.

Thẩm Tây Chu đẩy hai cái vali to đùng đi sau lưng tôi.

Mẹ tôi đã đợi sẵn ở cổng ra, vươn cổ ngó nghiêng từ sớm.

Vừa thấy tôi, bà lập tức vẫy tay rối rít, khuôn mặt nở nụ cười tươi như hoa nở.

“Tinh Nhan! Bên này! Bên này!”

Tôi vội vàng bước tới.

“Mẹ!”

“Ôi, con gái ngoan của mẹ!”

Mẹ tôi ôm chầm lấy tôi một cái thật chặt, rồi ánh mắt lập tức rơi lên người Thẩm Tây Chu đang đứng sau.

Bà nhìn anh từ đầu tới chân, ánh mắt lấp lánh như đang đánh giá một món báu vật vô giá.

Thẩm Tây Chu đứng thẳng tắp, nở nụ cười đúng mực, trông lịch thiệp nhã nhặn, phong độ tuyệt vời.

Hoàn toàn không giống “Diêm Vương sống” trong công ty mà tôi thường thấy.

【Mẹ vợ trẻ quá! Có khí chất nữa! Đẹp giống y vợ tôi luôn!】

【Đây là truyền thuyết ‘mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng ưng’ sao?】

【Phải thể hiện cho thật tốt, không thể làm mẹ vợ thất vọng!】

“Cháu chào cô ạ, cháu là Thẩm Tây Chu, bạn trai của Tinh Nhan.”

Anh chủ động mở lời, giọng nói dịu dàng, khiêm tốn mà không tự ti.

“Ôi giời, tốt tốt tốt!”

Mẹ tôi cười không ngậm được miệng, kéo lấy tay anh, “Tiểu Thẩm đúng không? Đẹp trai thật đấy! Còn đẹp hơn trong ảnh nữa!”

Tôi: “?”

Ảnh nào? Tôi đưa ảnh anh cho mẹ tôi bao giờ?

【Vợ còn đưa ảnh tôi cho mẹ vợ xem nữa! Hóa ra trong lòng cô ấy có tôi thật!】

【Không biết là tấm nào nhỉ? Là lúc họp hay tấm selfie tôi lén chụp ta?】

【Biết thế hôm đó chụp thêm vài tấm đẹp nữa!】

Tôi mờ mịt nhìn mẹ tôi.

Bà ghé sát tai tôi nói nhỏ: “Con chẳng đăng ảnh team building công ty lên story đó sao? Có cậu ta trong đó.”

Tôi: “…”

Cái ảnh đó có cả chục người, Thẩm Tây Chu đứng góc xa tít, chỉ thấy được một phần mặt nghiêng mờ nhòe.

Vậy mà mẹ tôi cũng lôi ra soi được?

Bà mong tôi gả đi đến thế à?

“Đi thôi đi thôi, xe đang đợi ngoài kia, về nhà nào!”

Mẹ tôi một tay kéo tôi, một tay kéo Thẩm Tây Chu, hệt như sợ anh chạy mất.

Trên đường về, mẹ tôi biến thành cảnh sát hộ khẩu, tiến hành tra hỏi Thẩm Tây Chu không sót một góc.

“Tiểu Thẩm nè, cháu năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

“Dạ, cháu hai mươi tám ạ.”

【Bằng tuổi vợ! Trời sinh một cặp!】

“À à, tuổi này là nên tính chuyện lập gia đình rồi. Nhà cháu ở đâu vậy?”

“Dạ, cũng ở trong thành phố, ba mẹ cháu đều sống ở đây.”

【Nhà tôi cách nhà vợ có nửa tiếng lái xe! Sau này có thể về thăm bố mẹ vợ mỗi ngày luôn!】

“Tốt quá còn gì! Người trong vùng, dễ tìm hiểu!”

Mẹ tôi vỗ đùi một cái, tỏ rõ hài lòng.

“Thế giờ cháu làm gì trong công ty con bé Tinh Nhan nhà tôi?”

Rồi rồi, câu hỏi tử thần đây rồi.

Tôi căng thẳng nhìn Thẩm Tây Chu, sợ anh buột miệng nói ra hai chữ “Tổng giám đốc”, dọa mẹ tôi té xỉu.

“Dạ, cháu làm cùng phòng với Tinh Nhan, vào trước vài năm, giờ là tổ trưởng ạ.”

Thẩm Tây Chu bình thản nói dối như thật.

【Tổ trưởng? Không được, chức này thấp quá, không xứng với vợ tôi.】

【Ít nhất cũng phải là giám đốc chứ?】

【Thôi kệ, phải khiêm tốn một chút, không khéo lại dọa sợ ba mẹ vợ.】

【Sau này kết hôn rồi tiết lộ, coi như món quà bất ngờ!】

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

May quá, anh vẫn còn chút lý trí.

“Tổ trưởng là tốt rồi, trẻ mà giỏi đấy!”

Mẹ tôi rõ ràng rất hài lòng.

“Con bé Tinh Nhan nhà tôi ở công ty có làm phiền gì cháu không?”

“Không đâu ạ.”

Thẩm Tây Chu lập tức lắc đầu.

“Cô ấy rất thông minh, làm việc giỏi, đồng nghiệp ai cũng quý mến.”

【Vợ tôi là người tuyệt nhất thế giới! Ai dám nói không tốt, tôi không để yên!】

Tôi nghe anh vừa nghiêm túc vừa công khai nịnh mình, mặt bắt đầu đỏ.

Mẹ tôi được anh dỗ cho vui tới mức cười suốt cả chặng đường.

Chẳng mấy chốc, xe đã đến khu tập thể cũ nhà tôi.

Tòa nhà không có thang máy, nhà tôi ở tầng sáu.

“Trời ơi, nhiều đồ quá, sao mang lên được bây giờ?”

Mẹ tôi nhìn hai vali to vật vã mà lo lắng.

“Không sao đâu cô, để cháu.”

Thẩm Tây Chu không nói không rằng, mỗi tay xách một cái, ung dung đi thẳng lên tầng sáu.

Mặt không đỏ, thở không gấp.

Tôi đi theo sau, nhìn bóng lưng rộng lớn và cơ tay nổi gân của anh, tim đập lệch một nhịp.

【Việc nặng là để đàn ông làm! Không thể để vợ và mẹ vợ mệt được!】

【Chút đồ này chẳng là gì cả! Vì vợ, tôi tập gym mỗi ngày!】

Tôi: “…”

Tên này đúng là có tâm cơ.

Vừa vào nhà, ba tôi đang mặc tạp dề nấu cơm trong bếp.

Nghe có tiếng động, ông ló đầu ra.

“Về rồi à?”

Ánh mắt ông và Thẩm Tây Chu chạm nhau.

Không khí chợt đông cứng lại.

Ba tôi là giáo viên đã nghỉ hưu, tính nghiêm túc cổ hủ.

Ông chỉnh lại kính, dùng ánh mắt soi kỹ từng tấc trên người Thẩm Tây Chu.

Anh vẫn đứng thẳng, mặc ông quan sát, mặt giữ nguyên nụ cười đúng mực.

【Ba vợ trông nghiêm quá! Có vẻ khó đối phó!】

【Căng thẳng thật!】

【Phải dùng tuyệt chiêu cờ tướng thôi!】

【Phải khiến ông nhìn tôi bằng con mắt khác!】

“Ba, đây là bạn trai con, Thẩm Tây Chu.”

Tôi vội phá vỡ bầu không khí.

“Cháu chào chú ạ.”

Thẩm Tây Chu lập tức cúi người, vô cùng lễ phép.

Ba tôi “ừ” một tiếng, không rõ là hài lòng hay không.

“Cất đồ đi rồi rửa tay ăn cơm.”

Nói xong, ông lại quay vào bếp.