Chỉ có trong đôi mắt đã có thêm vài phần trầm tĩnh sau khi trải qua mọi biến cố.
Tôi ngồi xe buýt, chậm rãi đi đến cổng trường.
Đúng lúc đang trong giờ học, khuôn viên trường rất yên tĩnh.
Ánh nắng xuyên qua những cây ngô đồng cao lớn, đổ xuống mặt đất những vệt sáng lốm đốm.
Tôi đi trên con đường rợp bóng cây, mỗi bước giống như đang giẫm lên thanh xuân của chính mình.
Thư viện, tòa nhà giảng dạy, sân vận động.
Mọi thứ vẫn giống trong ký ức.
Nhưng dường như tất cả đều đã thay đổi.
Dựa vào trí nhớ, tôi tìm được tòa nhà văn phòng của khoa Văn học.
Văn phòng thầy Lý nằm ở phía đông tầng ba.
Tôi đi tới cửa, giơ tay lên rồi lại hạ xuống.
Trong lòng bỗng có chút hồi hộp giống như người trở về quê hương sau nhiều năm xa cách.
Tôi hít sâu một hơi, đang chuẩn bị gõ cửa.
Cánh cửa lại được mở ra từ bên trong.
Một bóng người quen thuộc xuất hiện trước mặt tôi.
Là thầy Lý.
So với tám năm trước, thầy đã già đi một chút, tóc cũng bạc nhiều hơn.
Nhưng ánh mắt sau cặp kính gọng vàng vẫn dịu dàng và thông thái.
Nhìn thấy tôi, thầy sửng sốt một lát.
Sau đó, khuôn mặt hiện lên nụ cười ấm áp.
“Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến.”
“Thầy vừa xem lại luận văn năm đó của em.”
“Vào đi, Khương Hòa.”
Thầy dường như không hề bất ngờ trước sự xuất hiện của tôi.
Giống như tôi chỉ là một sinh viên vừa tan học đến tìm thầy hỏi bài.
Tôi đi theo thầy vào văn phòng.
Trong phòng chất đầy sách, không khí phảng phất mùi mực nhàn nhạt.
Đó là mùi hương quen thuộc khiến người ta cảm thấy yên lòng.
Thầy rót cho tôi một cốc trà nóng.
“Ngồi đi, đừng căng thẳng.”
Chúng tôi nói chuyện rất lâu.
Nói về quá khứ, hiện tại và tương lai của tôi.
Tôi không giấu giếm những chuyện mình từng trải qua.
Tôi nói với thầy rằng mình đã kết hôn rồi ly hôn.
Tôi nói mình đã làm bà nội trợ suốt tám năm.
Tôi nói mình gần như đã quên phải viết một bài luận tử tế như thế nào.
Thầy chỉ yên lặng lắng nghe, không ngắt lời, cũng không lộ ra vẻ thương hại hay coi thường.
Chờ tôi nói xong, thầy mới chậm rãi lên tiếng.
“Khương Hòa, cuộc đời giống như một quyển sách.”
“Có người thuận buồm xuôi gió, đọc lên vô cùng trôi chảy.”
“Có người lại phải trải qua một số khúc mắc, thậm chí phải xé bỏ vài trang mới có thể tiếp tục đọc.”
“Em chỉ vô tình đọc phải một chương không được viết hay lắm.”
“Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến giá trị thực sự của cả quyển sách.”
“Xé bỏ nó, lật sang trang.”
“Nội dung phía sau do chính em viết, nhất định sẽ càng đặc sắc.”
Thầy lấy vài quyển sách từ trên giá, đưa cho tôi.
“Đây là những tác phẩm tương đối quan trọng trong lĩnh vực chuyên môn những năm gần đây.”
“Em mang về đọc trước, tìm lại cảm giác.”
“Tháng sau khoa có một buổi tọa đàm học thuật, em cũng có thể đến nghe.”
“Đừng sợ. Kiến thức chỉ cần em chịu nhặt lại thì mãi mãi sẽ không mất đi.”
Tôi ôm những quyển sách nặng trĩu, bước ra khỏi tòa nhà văn phòng.
Ánh chiều tà kéo bóng tôi thật dài.
Tôi cảm thấy trong lòng mình cũng được một luồng sáng chiếu vào.
Ấm áp và sáng ngời.
Ngay khi tôi chuẩn bị rời khỏi khuôn viên trường, điện thoại rung lên.
Là một lời mời kết bạn.
Đến từ một tài khoản xa lạ.
Ảnh đại diện là bầu trời u ám.
Tôi nhấn đồng ý.
Đối phương nhanh chóng gửi một tin nhắn.
“Cô Khương, xin chào.”
“Tôi là Văn Kiệt.”
Nhìn thấy cái tên này, bước chân tôi dừng lại.
Tôi không trả lời, yên lặng chờ những lời tiếp theo.
“Chị gái tôi đã hoàn thành thủ tục ly hôn với Châu Văn Bác.”
“Căn hộ của chị ấy ở Canada cũng đã được bán.”
“Sau khi trừ khoản vay ngân hàng, tổng cộng quy đổi được ba triệu hai trăm nghìn.”
“Đây là tài sản chung của chị ấy và Châu Văn Bác. Theo pháp luật, một nửa trong số đó thuộc về cô.”
“Một triệu sáu trăm nghìn, gia đình chúng tôi sẽ nhanh chóng góp đủ và chuyển vào tài khoản của cô.”
“Ngoài ra, cá nhân tôi sẽ bồi thường thêm bốn trăm nghìn.”
“Làm tròn thành hai triệu.”
“Tôi biết số tiền này không thể bù đắp những tổn thương đã gây ra cho cô.”
“Nhưng đây là việc duy nhất nhà họ Văn chúng tôi có thể làm cho cô.”
“Xin lỗi.”
Tôi nhìn tin nhắn dài.
Trong lòng không có chút dao động nào.
Số tiền đó vốn là thứ tôi đáng được nhận.
Tôi chỉ trả lời hai chữ.
“Cảm ơn.”
Sau đó, tôi xóa anh ta khỏi danh sách bạn bè.
Nhà họ Văn, Văn Thiến, Châu Văn Bác.
Những con người và sự việc này kể từ hôm nay sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời phía xa.
Ráng chiều giống như lửa, cháy rực rỡ và chói lọi.
Một thế giới hoàn toàn mới đang chậm rãi mở ra trước mặt tôi.
21
Ba tháng sau.
Tôi nhận được thông báo trúng tuyển của trường cao học.
Trên bìa màu đỏ, biểu tượng trường được mạ vàng lấp lánh dưới ánh nắng.
Tôi đặt nó lên bàn, chụp một bức ảnh rồi đăng lên trang cá nhân.
Không viết kèm bất cứ dòng chữ nào.
Nhưng tất cả mọi người đều hiểu.
Lâm Duyệt là người đầu tiên gọi điện thoại đến, giọng còn kích động hơn tôi.
“Mình biết mà! Mình biết cậu nhất định sẽ làm được!”
“Không được, nhất định phải ăn mừng! Tối nay mình mời, gọi cả cô chú đến, chúng ta không say không về!”