Anh vội chạy đến phòng ký túc xá của trạm.

Giường trống trơn.

Không còn một món đồ nào của Phương Thanh Nguyệt.

Anh lập tức quay xe về khu gia đình.

Trong đầu chỉ có một suy nghĩ: cô đã đi đâu?

Bị ấm ức nên trốn đi khóc một mình sao?

Hay đã thu dọn đồ đạc, về nhà chuẩn bị cùng anh đón giao thừa?

Anh không kịp nghĩ thêm, đạp mạnh chân ga lao về.

Nhưng lần này, anh nhìn rõ căn phòng cô từng ngủ.

Không có dấu hiệu cô từng quay lại.

Không còn bất cứ thứ gì liên quan đến Phương Thanh Nguyệt.

Ngay cả tủ quần áo cũng trống rỗng.

Trống trải đến đáng sợ.

Tim anh đập thình thịch, không thể kiểm soát.

Trong lồng ngực, dường như có thứ gì đó vô cùng quan trọng đang dần biến mất.

Chương 11

“Chú nhỏ, Phương Thanh Nguyệt thật sự đi rồi sao?”

Đinh Tịnh Hương bước tới, giọng vừa kinh ngạc vừa không giấu nổi vẻ hả hê.

Đi rồi càng tốt.

Như vậy Ngụy Đình Xuyên sẽ dồn hết tâm tư vào cô ta.

Sẽ không giống hôm qua, rõ ràng đang ở trạm y tế chăm sóc cô ta, mà lại cứ lơ đãng nghĩ đến Phương Thanh Nguyệt.

Ngay cả khi rót nước cho cô ta cũng gọi nhầm tên thành Thanh Nguyệt.

“Ngụy chính ủy.”

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng cảnh vệ.

Ngụy Đình Xuyên tạm gạt nỗi bất an trong lòng, chỉnh lại quân phục bước ra.

“Thủ trưởng?”

Thủ trưởng gật đầu, sắc mặt không mấy dễ coi, trên tay còn cầm hai tờ giấy.

Ngụy Đình Xuyên liếc một cái đã nhận ra đó là hai đơn xin kết hôn do chính anh viết.

“Đơn kết hôn đã được tổ chức phê duyệt chưa ạ?”

“Phê duyệt? Hồ đồ!”

Giọng thủ trưởng cao lên, rồi mới bước vào nhà nói tiếp.

“May mà tôi vừa đi công tác về, liếc qua thấy chưa kịp nộp lên trên! Thật là hồ đồ!”

“Thủ trưởng, có chuyện gì vậy ạ…”

Ngụy Đình Xuyên khó hiểu, nhưng bị cắt ngang.

“Cậu với Đinh Tịnh Hương tuy không có quan hệ huyết thống, nhưng thân phận bề ngoài vẫn ở đó. Tổ chức sẽ không bao giờ đồng ý chuyện của hai người! Tôi biết tình cảm hơn mười năm cậu thương cô ấy thật lòng, nhưng cũng phải có chừng mực!”

“Bác sĩ Phương tuy là trẻ mồ côi, nhưng đối xử với cậu rất chân thành, năm nào cũng là đại biểu xuất sắc của bệnh viện quân khu. Trước đây chẳng phải chính tay cậu trao danh hiệu tiên tiến cho cô ấy sao?”

Lời thủ trưởng khiến Ngụy Đình Xuyên hoàn toàn mù mờ.

Thủ trưởng dứt khoát đưa đơn kết hôn cho anh.

Trước khi rời đi còn thở dài: “Cậu bình tĩnh lại, suy nghĩ cho kỹ đi! Tôi thấy Phương Thanh Nguyệt thật sự rất tốt, xứng với cậu!”

Ngụy Đình Xuyên vẫn chưa hiểu ra, cho đến khi mở đơn.

Ở mục người đăng ký, bên cạnh tên anh là một khoảng trống.

Và ở mặt sau của đơn.

Hai dòng chữ thanh tú hiện rõ ràng.

Anh nhận ra ngay.

Đó là nét chữ của Phương Thanh Nguyệt.

【Ngụy Đình Xuyên, tôi không lấy anh nữa! Tôi đã nhận tiền của mẹ anh, hứa với bà ấy sẽ vĩnh viễn rời xa anh.】

【Anh đã muốn chăm sóc Đinh Tịnh Hương cả đời, vậy hai người cứ kết hôn đi. Tôi chúc hai người hạnh phúc.】

Đúng lúc ấy, giọng hàng xóm cũng vang lên.

“Ngụy chính ủy ở nhà à? Tôi thấy Thanh Nguyệt ra ga tàu rồi đấy. Cô ấy đi làm nhiệm vụ sao? Tối nay là giao thừa mà, lại phải một mình ăn Tết à…”

Ngụy Đình Xuyên đột nhiên nhớ lại những biểu hiện khác lạ của Phương Thanh Nguyệt thời gian qua.

Tất cả những điều không hợp lý bỗng chốc thông suốt.

Thì ra là vậy.

Thì ra cô thật sự muốn rời đi.

Ngụy Đình Xuyên không kịp nghĩ thêm, lập tức lên xe phóng về phía nhà ga.

“Chú nhỏ! Chú nhỏ!”

Lần đầu tiên tiếng gọi của Đinh Tịnh Hương không được đáp lại.

Trong đầu Ngụy Đình Xuyên chỉ còn tiếng ù ù, chỉ còn bóng dáng của Phương Thanh Nguyệt.

Thật ra, dấu hiệu cô muốn rời đi đã quá rõ ràng.

Nếu lúc đó anh hỏi thêm một câu, chỉ một câu thôi…

Nếu bình thường anh quan tâm cô nhiều hơn một chút, chỉ một chút thôi…

Anh đã có thể nhận ra.

Nỗi bất an vì sắp mất Phương Thanh Nguyệt gần như lấp đầy lồng ngực.

Tay cầm vô lăng của Ngụy Đình Xuyên không tự chủ được run lên.

Mười mấy năm quân ngũ, anh rất hiếm khi cảm nhận sự hoảng loạn mất kiểm soát như vậy.

Lần trước là khi chia ly sinh tử với đồng đội.

Trong lòng anh vang lên một tiếng nói.

Lần chia tay này với Phương Thanh Nguyệt, có lẽ cũng giống như lần trước, là biệt ly cả đời.

Sẽ không bao giờ còn gặp lại.

Cuối cùng anh cũng tới nhà ga.

Nhưng xe không thể tiến thêm.

Tiếng còi tàu vang lên.

Sắc mặt Ngụy Đình Xuyên lập tức thay đổi.

Tàu sắp chạy rồi!

Anh vội vàng xuống xe, chạy như điên đến lối vào, nhưng bị nhân viên chặn lại.