Sao lại có sự trùng hợp thế này?

Năm đó họ đến Hồng Sơn đảo đón người, cũng dựa vào vết bớt, độ tuổi, nơi sinh để xác định thân phận Đinh Tịnh Hương.

Nhưng bây giờ xem ra…

Phương Thanh Nguyệt mới là người phù hợp hơn với thân phận “Đinh Tịnh Hương”.

Ngay cả khí chất cũng giống người nhà họ Đinh hơn.

Tần Cảnh Minh lên tiếng đúng lúc:

“Vừa hay bệnh viện quân đội mới nhập một kỹ thuật từ nước ngoài, gọi là giám định huyết thống. Có thể xác định hai người có quan hệ máu mủ hay không.”

“Hay đấy!”

“Tần lão nhị, cậu chuẩn bị kỹ vậy, không phải là tính sẵn để tìm thân cho bạn gái đó chứ?”

“Nếu đã có cách khoa học như vậy, Tịnh Hương, ngày mai cháu cùng Thanh Nguyệt đến bệnh viện làm xét nghiệm.”

Lần này ông cụ Đinh không gọi Tiểu Niệm nữa.

Mà gọi thẳng tên Tịnh Hương.

Sắc mặt Đinh Tịnh Hương trắng bệch.

Giấy tờ cô ta theo Ngụy Đình Xuyên về Bắc Kinh.

Công việc ở đoàn văn công.

Nhà cửa.

Danh hiệu.

Tất cả đều dựa vào quan hệ nhà họ Đinh.

Nếu bị phát hiện là giả…

Đinh Tịnh Hương bỗng gào lên:

“Chú nhỏ, chú nói đi! Là chú nuôi con lớn mà! Con mới là thiên kim nhà họ Đinh đúng không?!”

Mọi ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Ngụy Đình Xuyên.

Phương Thanh Nguyệt cũng nhìn anh.

Lần này…

Anh vẫn sẽ bảo vệ Đinh Tịnh Hương sao?

Dù anh biết rõ thân phận của cô?

Ngụy Đình Xuyên cúi đầu nhìn Đinh Tịnh Hương, người gần như do anh nuôi lớn.

Rồi lại đầy áy náy nhìn Phương Thanh Nguyệt.

Sự lựa chọn năm xưa có nên nói ra sự thật hay không…

Như quay trở lại.

Rất lâu.

Rất lâu.

Rất lâu sau.

Anh mới khó khăn mở miệng:

“Tịnh Hương… không phải người nhà họ Đinh.”

Câu nói ấy.

Là điều anh đáng lẽ phải nói từ nhiều năm trước.

Anh là người chứng kiến năm đó.

Nhà họ Đinh cũng vì lời anh mà chưa từng nghi ngờ thân phận Đinh Tịnh Hương.

Nhưng hôm nay…

Anh thay đổi.

Cũng đến hôm nay, anh mới thật sự buông xuống.

“Xin lỗi, Thanh Nguyệt.”

Phương Thanh Nguyệt hơi bất ngờ.

Cô đã chuẩn bị tinh thần anh sẽ tiếp tục che chở Đinh Tịnh Hương.

Không ngờ anh lại nói như vậy.

“Chú nhỏ! Vì cô ta mà chú đối xử với con như vậy sao?!”

“Con là Tịnh Hương mà! Là Tịnh Hương chú thương nhất mà!”

“Chú nhỏ, tại sao chú thay đổi? Đều là vì con đàn bà tiện nhân Phương Thanh Nguyệt!”

“Phương Thanh Nguyệt, cô đã đi rồi sao còn quay lại! Cô cố ý vạch trần tôi đúng không! Cô muốn xem tôi mất mặt đúng không!”

“Chú nhỏ không cưới tôi cô vừa lòng rồi chứ! Anh ấy không yêu tôi cô hài lòng rồi chứ! Cô cứ chờ đấy!”

Đinh Tịnh Hương gào thét mất kiểm soát.

Tiếng chỉ trích từ khắp nơi vang lên.

“Hóa ra cô ta mới là người chiếm thân phận người khác. Dựa vào thân phận nhà họ Đinh mà hoành hành ở Bắc Kinh. Các người biết không? Ở đoàn văn công ai cũng phải nhìn sắc mặt cô ta.”

“Lần đại hợp xướng ấy nhớ không? Ban đầu độc ca vốn là của cô ta. Cô ta không đi, đoàn văn công không có người dự phòng, tức đến mức đoàn trưởng về nhà đập vỡ cả kính!”

“Còn lần đi xuống nông thôn biểu diễn…”

“Thích chiếm đồ người khác, hóa ra từ nhỏ đã vậy.”

Tiếng lên án dồn dập từ bốn phía.

Ngụy Đình Xuyên vẫn không nỡ, lên tiếng giải thích:

“Năm đó Tịnh Hương bị ôm nhầm cũng không phải lỗi của cô ấy… Sau khi biết sự thật không dám nói ra, chỉ vì cô ấy muốn có một mái nhà mà thôi…”

Chương 23

“Có nhà? Thế bao năm nay cô ta sao không chịu về? Tôi thấy cô ta biết rõ quê mình ở Hồng Sơn đảo, sợ về Bắc Kinh sẽ lộ chuyện nên mới không dám về!”

Cả Bắc Kinh ai mà không biết Đinh Tịnh Hương quanh năm suốt tháng chẳng về nhà họ Đinh nổi hai lần.

Chính cô ta không muốn về.

Mắt thấy sự việc sắp thua, Đinh Tịnh Hương vẫn đỏ mắt cứng miệng nói:

“Con chỉ không muốn vong ân bội nghĩa! Chú nhỏ nuôi con lớn lên, con chỉ muốn ở bên cạnh chú thôi!”

“Đủ rồi! Nói nhiều vô ích, ngày mai đi làm giám định!”

Ông cụ Đinh lên tiếng.

Đinh Tịnh Hương như chịu ủy khuất tày trời, quay đầu chạy ra ngoài:

“Con không đi! Mọi người không thích con, muốn kiếm cớ đuổi con đi! Con không đi làm cái giám định chết tiệt gì hết!”

Ngụy Đình Xuyên thấy vậy, gọi Trần Tùng:

“Trông chừng Tịnh Hương, đừng để cô ấy làm chuyện dại dột.”

Trần Tùng nhận lệnh rời đi.

Màn náo loạn tạm thời lắng xuống.

Nhưng suốt bữa tiệc, mọi người vẫn âm thầm bàn tán.

Ánh mắt không ngừng dừng lại trên người Phương Thanh Nguyệt.

Cô có chút không hiểu.

Vì sao lần này Ngụy Đình Xuyên lại chọn đứng về phía cô?

Rõ ràng anh biết như vậy sẽ khiến Đinh Tịnh Hương rơi vào tâm điểm chỉ trích.

Không phải anh thương cô ta nhất sao?

Giữa chừng, Trần Tùng quay lại thì thầm bên tai Ngụy Đình Xuyên vài câu.

Anh lập tức đứng dậy rời đi trước.

Ông cụ Đinh liên tục gắp thức ăn cho Phương Thanh Nguyệt.

Càng nhìn, ông càng thấy thứ gọi là duyên phận thật kỳ diệu.

Nhìn kỹ thì cô không quá giống con trai ông.

Nhưng đôi mắt, lông mày lại rất giống người con dâu bạc mệnh.

Phương Thanh Nguyệt ăn bữa này cũng khá gượng gạo.

May mà Tần Cảnh Minh nhận ra sự không thoải mái của cô, sớm đưa cô rời đi.

Nhân vật chính đã đi, bữa tiệc nhà họ Đinh cũng nhanh chóng tan.

Đinh Hồng đỡ cha lên xe, trong lòng vẫn tính toán chuyện này.

Ông cụ Đinh làm sao không nhìn ra suy nghĩ của con gái.

“Con cũng thấy Thanh Nguyệt giống người nhà mình hơn đúng không?”

“Nhưng lại thấy trùng hợp quá, lo có người cố tình nhắm vào gia sản nhà họ Đinh.”

Tâm tư bị nói trúng, Đinh Hồng cười.

“Không gì qua được mắt ba.”

“Thanh Nguyệt cứu ba, là người Hồng Sơn đảo, quen nhà họ Tần, lại có vết bớt… trùng hợp quá.”

Ông cụ Đinh thở dài.

“Đợi làm giám định là biết.”

“Còn Tịnh Hương, dù có phải người nhà mình hay không, cũng phải sắp xếp ổn thỏa.”

Đinh Hồng gật đầu.

Chồng bà vừa bước ra khỏi nhà hàng, buột miệng nói:

“Tôi thấy cô họ Phương kia nhìn thoáng qua khá giống em trai bà. Nhìn kỹ lại thì không hẳn giống, nhưng có vài nét.”