Lý Chân vừa thấy ta, lập tức ngẩng cằm lên, “Mộ phi nương nương, người xem đứa con tốt do người nuôi dạy này, tay chân không sạch sẽ, vậy mà dám trộm túi thơm của ta!”
Giọng điệu châm chọc của hắn không hề che giấu, như thể đang nói rằng, nhìn xem, đứa con mà ngươi chọn chính là đê tiện như vậy đấy.
Thấy ta không lên tiếng, Lý Chân cho rằng ta chột dạ.
Hắn tiến gần hai bước, hạ thấp giọng nói với ta: “Mộ phi nương nương, ta biết trong lòng người vẫn muốn nhận lại ta làm con. Chỉ cần người ngay trước mặt mọi người đuổi tên nghiệt chủng Lý Doãn Hy này đi, ta sẽ miễn cưỡng cho phép người về sau có thể đưa cho ta chút đồ ăn.”
Ta nhìn khuôn mặt còn non nớt của Lý Chân, nhưng trên đó lại viết đầy tính toán, chỉ thấy nực cười và hoang đường.
Ta không thèm để ý tới hắn, mà trực tiếp bước đến bên cạnh Lý Doãn Hy, nắm lấy tay nó.
Sau đó ta mới nhìn về phía Lý Chân, giọng điệu kiên định: “Ngũ hoàng tử ăn nói cẩn trọng, Lý Doãn Hy là con ta, ta hiểu rõ phẩm tính của nó. Nó tuyệt đối sẽ không trộm đồ của người khác.”
Ta ngừng một chút, lạnh lùng nói tiếp: “Còn nữa, Lý Doãn Hy vĩnh viễn là con ta, mà ta cũng chỉ có duy nhất một đứa con này.”
Sắc mặt Lý Chân lập tức biến đổi.
Hắn trừng lớn mắt, tức đến nỗi nói cũng không còn trôi chảy: “Ngươi!”
Lúc này, hoàng thượng nghe tiếng bước tới, hỏi rõ đầu đuôi.
Ta kéo Lý Doãn Hy quỳ xuống, giành trước một bước mở miệng: “Bẩm hoàng thượng, Ngũ hoàng tử nói Lý Doãn Hy trộm túi thơm của hắn, Lý Doãn Hy tuyệt đối sẽ không ăn trộm, rõ ràng là vu oan!”
Hoàng thượng nhìn sang Lý Chân, chân mày nhíu lại.
Lý Chân ưỡn cổ, lớn tiếng nói: “Nhi thần không vu oan! Nó chính là đã trộm của nhi thần!”
Hắn lấy túi thơm từ trong ngực ra, “Phụ hoàng người xem, đây chính là túi thơm của nhi thần!”
Mắt ta khẽ mở lớn.
Món túi thơm này, quả thật là của Lý Chân, mà còn là do chính tay ta làm cho hắn.
Nhưng ta rõ ràng đã tận mắt thấy Lý Chân ghét bỏ ném túi thơm đi, sao giờ lại đột nhiên mang theo bên người?
Ta rất nhanh đã hiểu ra.
Đây là kế hoạch đã được Lý Chân sắp đặt từ trước, hắn cố ý hãm hại Lý Doãn Hy, chính là muốn để ta tận mắt nhìn thấy đứa con mà ta chọn, tính tình nó đê tiện thế nào, không bằng được hắn ra sao.
Ta hít sâu một hơi, siết chặt nắm tay.
Những lời Lý Doãn Hy dặn dò trước đó, đã sớm bị ta ném ra sau đầu.
Ta bước lên một bước, che chở Lý Doãn Hy ở sau lưng: “Hoàng thượng, Ngũ hoàng tử đang nói dối, đây rõ ràng là túi thơm ta làm cho Lý Doãn Hy!”
Nói rồi, ta lấy từ trong ngực ra một túi thơm giống hệt, ngay cả đường kim mũi chỉ cũng giống nhau như đúc.
Ta vốn dĩ là muốn thêu hai cái túi thơm này, một cái cho ta, một cái cho Lý Chân.
Nào ngờ bây giờ, vừa khéo lại dùng đến.
Hoàng thượng nhìn hai cái túi thơm y hệt nhau, ánh mắt âm trầm quét về phía Lý Chân: “Đây, ngươi giải thích thế nào?”
Lý Chân hiển nhiên không ngờ ta lại nói dối, trên mặt hiện lên vẻ giận dữ, chỉ tay vào ta nói: “Rõ ràng là ngươi làm cho ta! Ngươi còn bảo ta mang trên người! Vì sao bây giờ lại vu oan cho ta?!”
Chuyện ta là sinh mẫu của Lý Chân, trong cung vốn không phải bí mật.
Ta từng tặng hắn túi thơm, chỉ cần tìm mấy tên nô tài hỏi kỹ một phen, cũng có thể tra ra.
Ta không hề che giấu, mà trực tiếp thừa nhận: “Thần thiếp quả thực có tặng túi thơm cho Ngũ hoàng tử, chỉ là đó đã là chuyện của hai năm trước rồi.”
Ta hơi cụp mắt, “Có lẽ Ngũ hoàng tử thấy túi thơm này quen mắt, hoặc là nhớ nhầm, nên mới ngỡ là của mình, lúc nhất thời nóng ruột, mới vu oan cho huynh trưởng, hẳn không phải cố ý.”
Ta ôm hết lỗi về phía mình.
Hoàng hậu lập tức liếc mắt sang, trong ánh nhìn mang theo cảnh cáo: “Mộ phi, Chân nhi là con của Bổn cung, ngươi ở riêng lại lấy lòng Chân nhi, tự tiện trao nhận? Là muốn làm gì?”