Một buổi chiều bình thường như mọi ngày.
Tôi đang ngồi trong căn hộ, nghiên cứu phần mềm chỉnh sửa video.
Điện thoại rung lên.
Một số lạ, không có tên lưu. Hiển thị vùng là thành phố lân cận.
Tôi bắt máy.
“A lô?”
“Cô Nguyễn Tỉnh phải không?” Một giọng nam lạ, mang chút dò xét.
“Anh là ai?”
“Tôi họ Chu, Chu Vĩ.” Đối phương tự giới thiệu. “Tôi từng là… trợ lý riêng cũ của cô Linh Nhu.”
Trợ lý cũ của Linh Nhu?
Tim tôi như hụt mất một nhịp.
“Anh tìm tôi có việc gì?”
Nguyễn tiểu thư, tôi biết cô và cô Linh Nhu… có chút hiềm khích.”
Giọng Chu Vĩ hạ thấp xuống, lộ rõ vẻ khôn ngoan và sự nôn nóng muốn trao đổi.
“Trong tay tôi có vài thứ… có thể cô sẽ hứng thú.”
“Ồ?” Tôi giữ giọng bình thản. “Là thứ gì?”
“Một vài thứ… có thể chứng minh đứa con trong bụng cô Linh Nhu, không phải là con ruột của Cố Thừa tiên sinh.
Và còn… một số bằng chứng cho thấy cô ta và Cố Thừa, trong suốt thời gian cô và anh ta còn là vợ chồng, đã duy trì mối quan hệ bất chính…”
Chu Vĩ nói rất nhanh.
“Bao gồm ảnh chụp, ghi âm, và… một bản sao kê lịch hẹn làm xét nghiệm ADN cha con rất quan trọng.”
Ầm!
Đầu óc tôi trống rỗng trong một giây!
Ngay sau đó, là một luồng vui sướng lạnh lẽo đến run người!
Đứa con kia! Không phải con của Cố Thừa?!
Đây đúng là… cơ hội trời ban!
Nhưng tôi ép bản thân phải bình tĩnh.
“Anh Chu, tôi dựa vào đâu để tin anh? Với lại, anh muốn gì?”
“Tiền.” Chu Vĩ trả lời thẳng thừng.
“Tôi cần tiền để cao chạy xa bay. Linh Nhu đã sa thải tôi, còn đe dọa tôi nữa. Tôi biết quá nhiều, cô ta sẽ không buông tha tôi.
Về bằng chứng… tôi có thể gửi cho cô xem trước một phần.”
Vài giây sau.
Tôi nhận được một email mới.
Tệp đính kèm là một bức ảnh chụp lại tài liệu.
Rất rõ nét.
Là một phiếu hẹn tại bệnh viện sản phụ khoa tư nhân hàng đầu thành phố.
Họ tên: Linh Nhu Dịch vụ đăng ký: Xét nghiệm ADN thai nhi không xâm lấn. Thời gian hẹn: Thứ ba tuần sau, lúc 10 giờ sáng.
Chỗ ký tên người đăng ký: Là một cái tên hoàn toàn xa lạ — Thẩm Dục.
Bên dưới còn ghi chú một dòng nhỏ: Xét nghiệm không cùng huyết thống với chồng.
ẦM!
Thêm một cú đòn trời giáng! Bằng chứng thép!
Đứa con trong bụng Linh Nhu — căn bản không phải của Cố Thừa!
Cô ta dám! Cô ta dám dùng một đứa con hoang — đóng giả làm người thừa kế của nhà họ Cố! Dám giẫm đạp tôi để leo lên!
Hay lắm! Thật là… hay đến mức không thể tốt hơn!
“Tài liệu đâu? Tôi muốn tất cả.” Tôi lập tức gọi lại, giọng lạnh như băng.
“Một triệu. Tiền mặt. Loại tiền cũ không đánh số liên tiếp.”
Chu Vĩ nói giá. “Địa điểm giao dịch để tôi chọn. Tôi đưa đồ tận tay. Cầm được tiền, tôi lập tức biến mất.”
Một triệu. Tài khoản tôi vẫn còn năm triệu Cố Thừa chuyển trước đó. Dư sức.
“Giao dịch. Nói thời gian và địa điểm.”
…
Ba ngày sau.
Một nhà kho logistics bị bỏ hoang ở ngoại ô thành phố.
Trống trải. Yên ắng.
Chỉ có tiếng gió luồn qua những ô cửa sổ vỡ vụn, vang lên những âm thanh rít gào quái dị.
Tôi xách theo một chiếc túi du lịch nặng trĩu, đứng giữa trung tâm nhà kho. Tim đập bình ổn.
Chu Vĩ xuất hiện. Đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang. Ánh mắt đầy cảnh giác.
“Tiền.”
Tôi ném túi du lịch qua. Khóa kéo mở sẵn, bên trong lộ ra từng xấp tiền đỏ rực.
Ánh mắt Chu Vĩ sáng lên. Anh ta ngồi xuống, kiểm tra thật nhanh. Xác nhận là tiền thật, đủ số lượng.
Anh ta thở phào một hơi. Lấy từ trong áo ra một túi hồ sơ giấy da dày cộp, ném cho tôi.
“Tất cả đều ở trong đó. Bản gốc. Không có bản sao.”
Tôi đón lấy. Nặng trĩu. Mở ra. Lật xem nhanh.
Ảnh chụp: Linh Nhu và người đàn ông tên Thẩm Dục thân mật ở nhiều địa điểm khác nhau, kéo dài suốt hơn một năm!
Thậm chí còn có vài tấm chụp ngay trong căn phòng sát vách phòng bao của Cố Thừa tại khách sạn Vân Đỉnh!
Ghi âm: Một số cuộc điện thoại của Linh Nhu. Nội dung trơ trẽn — nhắc đến việc “giữ chân Cố Thừa”, “đứa con là của Thẩm Dục”, và “cần nhanh chóng lấy được cổ phần”.
Thứ quan trọng nhất:Bản nháp báo cáo ADN giả mạo, ghi rằng đứa bé là con Cố Thừa.
Và bản gốc phiếu hẹn xét nghiệm thật, dùng mẫu Thẩm Dục làm cha sinh học!
Bằng chứng thép! Đủ để đẩy Linh Nhu xuống mười tám tầng địa ngục!
Cũng đủ để khiến Cố Thừa — cái “vương miện đội sừng” này — trở thành trò cười cho thiên hạ!
“Hợp tác vui vẻ.” Tôi đóng hồ sơ lại.
Chu Vĩ kéo khóa túi du lịch, vác lên vai, quay người bỏ đi.
“Nhắc anh một câu,” tôi bình thản lên tiếng từ phía sau. “Linh Nhu sẽ không buông tha cho anh. Mà Cố Thừa lại càng không. Hãy chạy cho xa.”
Bước chân Chu Vĩ khựng lại một chút. Không quay đầu. Nhanh chóng biến mất trong bóng tối của nhà kho.
Tôi ôm chặt tập hồ sơ lạnh băng ấy — như ôm lấy một thanh kiếm bén nhất.
Linh Nhu. Cố Thừa. Ngày tàn của các người… Đến rồi.
Những ngày sau đó, tôi sống như một cỗ máy chính xác không tì vết.
Vận hành tốc độ cao.
Bước đầu tiên: Tìm một nơi tuyệt đối an toàn. Tôi thuê một két bảo hiểm ngân hàng, khóa toàn bộ bản gốc vào trong đó, chỉ giữ lại bản scan độ phân giải cao.
Bước thứ hai: Liên hệ với một đội ngũ luật sư hạng A, chuyên xử lý các vụ kiện tụng liên quan đến giới nhà giàu. Thuê họ bằng giá cao.
Mục tiêu duy nhất: Tìm thời điểm thích hợp, để đảm bảo những bằng chứng này có hiệu lực pháp lý lớn nhất, tệ nhất cũng khiến Linh Nhu phải ngồi tù vài năm (vì tội làm giả tài liệu và lừa đảo chưa thành).
Bước thứ ba — cũng là bước quan trọng nhất: Dư luận. Thanh kiếm hai lưỡi này, nếu dùng tốt, sẽ giết người không cần thấy máu.
Tôi không chọn cách tung tin trực tiếp cho các trang báo lá cải.
Quá rủi ro. Dễ vượt tầm kiểm soát.
Tôi đăng ký một tài khoản mạng xã hội hoàn toàn mới.
Tên tài khoản rất thẳng: “Hôm nay có phốt.” Ảnh đại diện: để trống. Giới thiệu: để trống. Tựa như một giọt nước, hòa vào đại dương thông tin.
Sau đó, tôi bắt đầu tỉ mỉ “chế tạo” vũ khí của mình.
Những bức ảnh kia.
Những đoạn ghi âm (đã xử lý thay đổi giọng ở thông tin quan trọng).
Phiếu hẹn xét nghiệm.
Bản nháp báo cáo giả.
Tất cả được biên tập lại thành loạt bài, kèm theo những dòng caption ngắn gọn, sắc bén, đầy tính công kích.
【Bóc trần gương mặt thật của “Bạch Nguyệt Quang” nhà giàu (P1): Bậc thầy quản lý thời gian】
【Bóc trần gương mặt thật của “Bạch Nguyệt Quang” nhà giàu (P2): Mèo đổi con thái tử】
【Bóc trần gương mặt thật của “Bạch Nguyệt Quang” nhà giàu (P3): Sự ra đời của Ảnh hậu】
…
Mỗi “cú phốt” đều đầy đủ hình ảnh, có dẫn chứng rõ ràng, logic mạch lạc,mũi nhọn chĩa thẳng vào Linh Nhu!
Tuy nhiên, tôi ẩn tên Cố Thừa. Chỉ dùng những cụm như: “Thiếu gia nhà tài phiệt nào đó”, “Ông chồng đội nón xanh”.
Tôi gom mọi hỏa lực, tập trung bắn phá duy nhất một mục tiêu — Linh Nhu.
Biến cô ta thành hình tượng mưu mô độc ác, vì muốn gả vào hào môn mà không từ thủ đoạn, thậm chí mang con riêng giả làm con ruột, chỉ để tranh giành sản nghiệp nhà chồng.
Làm xong mọi việc, tôi hẹn giờ đăng bài.
Thời gian được chọn chính là… ngày Linh Nhu hẹn đi xét nghiệm quan hệ huyết thống — thứ Ba tuần sau, 10 giờ sáng, tại bệnh viện phụ sản Vân Đỉnh.
Sau đó, tôi rút thẻ mạng, tắt điện thoại, cắt đứt toàn bộ liên lạc với thế giới bên ngoài.
Tựa như một bóng ma, biến mất giữa đại dương Internet.
Tiếp theo, chỉ cần chờ đợi.
Chờ đợi cơn bão khổng lồ mà chính tay tôi châm lửa, sẽ đến và cuốn sạch mọi thứ.
Thứ Ba tuần sau. Buổi sáng. Trời nắng đẹp.
Tôi ngồi trên ghế dài ở khu vườn dưới tầng bệnh viện. Đội mũ, đeo khẩu trang, trông không khác gì một người nhà bệnh nhân đang chờ người thân đi khám.
Không xa, ở lối đi VIP, một chiếc Bentley đen quen thuộc dừng lại.
Cố Thừa bước xuống trước. Vẫn điển trai, vẫn dáng vẻ kiêu hãnh.
Chỉ là giữa lông mày đã lộ ra vẻ uể oải, âm trầm khó nhận ra.
Anh ta đích thân vòng qua xe, cẩn thận mở cửa, đỡ một người phụ nữ mặc váy bầu rộng, đeo kính đen lớn bước xuống.
Linh Nhu.
Phần bụng dưới của cô ta đã hơi nhô ra.
Một tay được Cố Thừa đỡ, tay còn lại vô thức đặt lên bụng, như đang bảo vệ sinh linh trong đó.
Dáng vẻ mềm yếu, khiến người ta dễ mủi lòng.
Cố Thừa cúi đầu, nói gì đó với cô ta, ánh mắt dịu dàng, mang theo sự mong chờ.
Linh Nhu ngẩng đầu lên nhẹ nhàng, nở một nụ cười e thẹn và hạnh phúc.
Dù qua lớp kính râm, tôi cũng có thể tưởng tượng được sự đắc ý trong ánh mắt của cô ta.
Diễn đi. Cứ việc mà diễn tiếp.
Đây là khoảnh khắc ngọt ngào cuối cùng của các người rồi.
Tôi cúi đầu, nhìn đồng hồ trên cổ tay.
9 giờ 58 phút. 9 giờ 59 phút. 10 giờ đúng.
“Ù…”
Chiếc điện thoại khác trong túi — chiếc dùng để bật điểm phát Wi-Fi — khẽ rung lên một cái.
Tôi biết, mọi thứ đã bắt đầu.
Bài đăng đầu tiên của tài khoản “Hôm Nay Có Búa”, đã như một quả bom được dẫn đường chính xác, rơi thẳng vào đại dương yên ả của mạng xã hội.
Rồi sau đó, là bài thứ hai. Bài thứ ba…
Tôi cất điện thoại, đứng dậy, kéo thấp vành mũ, giống như một người qua đường bình thường, lặng lẽ hòa vào dòng người trước cổng bệnh viện.
Sau lưng tôi, là vực thẳm sắp bị kích nổ.
Ba ngày tiếp theo.
Tôi ở lại căn hộ, như thể tách biệt với thế giới.
Chăm sóc mẹ. Đọc sách. Nấu ăn. Bình yên đến rợn người.
Nhưng tôi biết, thế giới bên ngoài đã long trời lở đất.
Chuỗi bài phốt từ “Hôm Nay Có Búa” giống như đổ một gáo nước lạnh vào chảo dầu sôi sùng sục — nổ tung ngay lập tức!
Mười phút sau khi bài đầu tiên đăng tải, hashtag #LinhNhuBậcThầyQuảnLýThờiGian leo thẳng lên hot search!
Tấm ảnh cô ta và Thẩm Dục trong phòng khách sạn kế bên phòng của Cố Thừa ở Vân Đỉnh, lan truyền như virus!
【Má ơi! Cô này không phải là “tình yêu đích thực” của Cố Thừa sao? Một mặt thì quyến rũ, mặt khác thì vụng trộm?!】
【Khách sạn Vân Đỉnh? Phòng kế bên? Trời má! Cô ta cố ý làm nhục vợ cả rồi!】
【Bậc thầy quản lý thời gian! Bó tay luôn!】
【Thương Cố Thừa một giây…】
Bài đăng thứ hai. 【Mèo hoang đổi Thái tử】
Đơn hẹn xét nghiệm huyết thống! Tên Thẩm Dục! Quan hệ phi hôn phối! Hoàn toàn bùng nổ!
Hashtag #ĐứaConCủaLinhNhuKhôngPhảiCủaCoThua theo sau là một chữ “BÙM” đỏ chói trên bảng hot search!
Máy chủ bị sập một lúc!
【Trời đất ơi!!! Tin sốc kinh thiên động địa! Drama khủng của năm!】
【Con rơi?! Giả mạo người thừa kế?! Con này điên rồi sao?!】
【Cố Thừa bị cắm sừng sáng lóa luôn rồi!】
【Hồi trước còn thương anh ta, giờ thì… hahaha Vua đội nón xanh thảm nhất năm!】
【Nguyên phối – Nguyễn Tỉnh mới thật sự là người tỉnh táo! Nhìn thấu con tiện này từ sớm rồi đúng không?】
【#CoThuaVuaNonXanh# cùng nhau đẩy top nào!】
Bài đăng thứ ba. 【Sự ra đời của Ảnh hậu】