“Lớp trưởng đỉnh thật!”

Nhìn từng gương mặt rạng rỡ, lòng tôi cũng tràn đầy cảm khái.

Chúng tôi mất đi nhiều hơn những gì nhận được.

Có người mất việc, có người thua lỗ làm ăn.

Nhưng thứ chúng tôi có được là điều không tiền nào mua lại được.

Đó là phẩm giá, là công bằng, là dòng máu nóng bướng bỉnh của những con người bình thường khi đối mặt với quyền lực và bất công mà không cúi đầu.

Sau này nghe nói bố Hứa Tình vì vụ án của con gái, cộng thêm những bê bối hối lộ thương mại bị truyền thông phanh phui, đã bị điều tra, công ty cũng chịu đòn nặng nề, suy sụp không gượng dậy nổi.

Còn tôi, với sự hỗ trợ của Lý Mập, cùng anh ấy mở một công ty truyền thông nhỏ.

Những bạn học bị ảnh hưởng bởi vụ việc cũng lần lượt tìm được con đường mới.

Nhóm lớp của chúng tôi không những không giải tán.

Ngược lại, còn gắn kết và sôi nổi hơn bao giờ hết.

Nửa năm sau, sức khỏe thầy Lưu dần hồi phục.

Chúng tôi lại tổ chức một buổi họp lớp.

Địa điểm là phòng khách nhỏ trong nhà thầy.

Không cao lương mỹ vị, không cụng ly rượu chè.

Chỉ có vài món ăn gia đình do sư mẫu tự tay nấu.

Mọi người ngồi quây quần, nói về hiện tại, cũng nói về tương lai.

Không ai nhắc lại Hứa Tình, cũng không ai nhắc lại đoạn quá khứ không vui ấy.

Như thể tất cả đã trôi qua.

Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ cũ kỹ, chiếu lên mái tóc bạc của thầy Lưu, cũng chiếu lên nụ cười của từng người chúng tôi.

Ấm áp và bình yên.

Tôi nâng chén trà trong tay, đứng lên.

“Thầy, sư mẫu, các bạn.”

“Tôi đề nghị chúng ta cùng nâng ly, kính chính mình.”

“Kính quãng thanh xuân không bao giờ trở lại.”

“Và kính chúng ta, mười năm sau, vẫn chưa trở thành kiểu người mà năm xưa mình ghét nhất.”

“Cạn ly!”

“Cạn ly!”

Tiếng chạm cốc lanh lảnh vang lên trong căn phòng nhỏ.

Tôi biết, mười năm bị Hứa Tình đánh cắp ấy, chúng tôi sẽ không bao giờ lấy lại được.

Nhưng chúng tôi đã dùng một chiến thắng đường đường chính chính để tổ chức cho quãng thanh xuân bị phủ bụi ấy một buổi chia tay long trọng nhất.

Từ nay về sau, chúng tôi sẽ mang theo sự ấm áp đổi bằng công lý và đoàn kết ấy, bước vững vàng hơn vào mười năm tiếp theo của đời mình.

Hoàn