Kiều Huệ vừa về, cậu ta đã rên rỉ chạy đến mách tội, nói tôi lừa cậu ta, ánh mắt nhìn tôi giống hệt một người chồng oán phụ.
Tôi không nhịn được cười, chọc chọc Đoạn Nghiễn Lễ.
“Em trai anh hình như ghét em.”
“Không đâu.”
“Thật đấy. Nếu cậu ta muốn đuổi em ra ngoài thì sao?”
Đoạn Nghiễn Lễ không ngẩng đầu, tiếp tục đấm chân cho tôi.
“Vậy tôi sẽ đuổi cậu ấy ra ngoài.”
Những lời này lại bị Đoạn Thanh Việt nghe thấy.
Không biết tại sao tai của cậu hai lại thính như vậy.
Cậu ta tức càng thêm tức, gọi Đoạn Nghiễn Lễ là “kẻ nhân bản lòng dạ độc ác” suốt mấy ngày.
Chớp mắt đã đến sinh nhật mười tám tuổi của tôi và Kiều Huệ.
Đoạn Nghiễn Lễ và Đoạn Thanh Việt lên kế hoạch tổ chức một bữa tiệc lớn chúc mừng sinh nhật chúng tôi.
Không biết hai người họ có đang âm thầm thi đấu gì không.
Bí mật chuẩn bị suốt nhiều ngày, thi nhau tặng quà. Những hộp đồ xa xỉ gần như chất đầy phòng khách rộng hai trăm mét vuông của nhà Đoạn Nghiễn Lễ.
Tôi quay đầu, dùng ánh mắt giao tiếp với Kiều Huệ đang vô cùng kích động.
“Tiền!”
“Rất nhiều tiền!”
“Rất nhiều, rất nhiều tiền!”
Đoạn Nghiễn Lễ hắng giọng, không hiểu sao lại có vẻ e thẹn.
“Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, hai chúng tôi có lời muốn nói với hai người.”
Tôi nắm tay Kiều Huệ, phấn khích gật đầu.
“Trùng hợp thật, sau kỳ thi đại học, hai chúng tôi cũng có lời muốn nói.”
Đến lúc đó, cảm ơn chủ thuê, tạm biệt thiếu gia, cầm tiền rời đi.
Trên đời này sẽ có thêm hai nữ đại gia độc thân xinh đẹp.
Cuộc sống này đúng là tràn đầy hy vọng!
15
Từ nhỏ đến lớn, tôi từng có không ít người theo đuổi.
Nhưng tất cả đều vì khuôn mặt của tôi.
Một khi hiểu được sức mạnh hung hãn cùng đặc điểm nói nhiều của tôi, về cơ bản đều bị dọa chạy.
Chỉ có một nam sinh mới chuyển đến lớp tôi, tên Thẩm Chước.
Cậu ta theo đuổi tôi vô cùng kiên trì.
Mấy lần muốn đi theo tôi về nhà, đều bị Đoạn Nghiễn Lễ ngăn lại.
Thẩm Chước không phục.
“Cậu là gì của cô ấy? Dựa vào đâu quản chuyện giữa hai chúng tôi?!”
Đoạn Nghiễn Lễ nghẹn một chút.
“Tôi là… Anh trai cô ấy…”
“Anh ấy là bạn trai tôi.”
Tôi nắm tay Đoạn Nghiễn Lễ, lặp lại:
“Anh ấy là bạn trai tôi, nghe rõ chưa? Sau này đừng đến nữa.”
Cả người Đoạn Nghiễn Lễ cứng đờ, lòng bàn tay không ngừng đổ mồ hôi.
Anh nghĩ lại tất cả những chuyện phiền não trong đời, vẫn không thể ép khóe miệng hạ xuống.
Từ sau chuyện đó, Đoạn Nghiễn Lễ bắt đầu theo sát tôi từng bước.
Giống như một chú chó nhỏ đã nhận chủ.
Tôi hơi dở khóc dở cười.
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Đoạn Nghiễn Lễ siết lòng bàn tay.
“Sanh Sanh, tôi muốn bảo vệ em.”
Tôi cười.
“Anh đâu phải chưa từng thấy em đánh nhau. Anh cảm thấy em cần anh bảo vệ sao?”
Đoạn Nghiễn Lễ im lặng.
Ngay khi tôi cho rằng anh sẽ không nói thêm, anh đột nhiên mở miệng:
“Trong câu vừa rồi, hai chữ ‘bảo vệ’ chỉ là cái cớ, có thể bỏ đi.”
“Sanh Sanh, ý của tôi là…”
“Tôi nhớ em.”
“Chỉ một lát không nhìn thấy em cũng rất nhớ.”
Tôi đứng sững tại chỗ.
Cảm thấy máu toàn thân đều dồn lên đỉnh đầu, hai má nóng rực.
“Ôi, anh… Em… Haiz, tùy anh vậy.”
Khai sáng cũng không thể khai sáng theo kiểu này chứ.
Đoạn Nghiễn Lễ bây giờ nói chuyện khiến tôi thật sự có chút không chống đỡ nổi.
Vừa về đến nhà, tôi và Đoạn Nghiễn Lễ đồng thời nhận được điện thoại.
“Em gái cô bị người ta quấy rối!”
“Em trai cậu đánh người ta vào bệnh viện rồi!”
16
Là Thẩm Chước.
Cậu ta nhận nhầm Kiều Huệ thành tôi, trong lòng còn cảm thán tại sao tôi đột nhiên trở nên dịu dàng như vậy.
Sau vài câu quấy rối bằng lời lẽ để thăm dò, thấy thái độ của Kiều Huệ không cứng rắn, nóng nảy như tôi trước đây, cậu ta cho rằng một cô gái như em ấy dễ bắt nạt, lại muốn nhân lúc đang ở điểm mù của camera kéo quần áo, sàm sỡ em ấy.
Vừa hay Đoạn Thanh Việt đến tìm Kiều Huệ nhìn thấy, lập tức bay đến đạp một cước, đè cậu ta xuống đất đánh.
Cậu ta tức đến phát điên.
Nếu không phải Kiều Huệ muốn can ngăn nên chủ động ôm lấy Đoạn Thanh Việt, vết thương của Thẩm Chước tuyệt đối không chỉ đơn giản là khâu vài mũi.
Phụ huynh Thẩm Chước ỷ vào việc không có camera, không chịu bỏ qua, nhất quyết muốn Đoạn Thanh Việt phải vào đồn.
Trong bệnh viện.
Thương lượng hòa giải không thành, Kiều Huệ sốt ruột đến bật khóc.
Cậu hai ngay cả việc khuôn mặt mình bị thương cũng không phát hiện, vừa lau nước mắt, nhỏ giọng an ủi Kiều Huệ, vừa vui vẻ hồi tưởng lại cái ôm lúc nãy.
Tôi thậm chí nghi ngờ sau khi về nhà cậu ta sẽ không nỡ tắm hoặc thay quần áo.
Tôi và Đoạn Nghiễn Lễ nhìn nhau.
Biết rằng chuyện này nhất định phải giải quyết.
Tương lai Đoạn Thanh Việt muốn nhập ngũ, bước vào con đường chính trị, không thể vì chuyện này mà để lại vết nhơ.
Huống hồ, vốn dĩ Thẩm Chước là người có lỗi trước.
Người thấy việc nghĩa hăng hái làm sao có thể chịu oan?
Tôi lập một nhóm trò chuyện, sốt ruột chờ tin tức.
Đoạn Nghiễn Lễ đột nhiên đứng dậy, vỗ vai Đoạn Thanh Việt.
“Chuyện này, cậu đổ lên đầu tôi đi.”
“Dù sao hai chúng ta trông giống nhau như vậy, tên họ Thẩm kia cũng không phân biệt được ai là ai.”