Ta có phần kinh ngạc ngẩng đầu lên, chạm phải đôi mắt phức tạp của bà. Trong đó, không còn vẻ khinh miệt cùng chán ghét như ngày trước, thay vào đó là một thứ ánh nhìn xen lẫn dò xét, mỏi mệt, và một tia… tán đồng khó mà nhận ra.
“Về Tĩnh An Uyển đi.” Giọng bà vẫn chẳng có mấy độ ấm, nhưng đã bớt đi đôi phần cay nghiệt, “Cố Tư vẫn cần con. Từ hôm nay trở đi, con mới là chỗ dựa duy nhất của nó.”
Nói rồi, bà buông tay, để Lý mụ mụ đỡ lấy, quay người trở về viện của mình. Bóng lưng bà dưới ánh lửa trông có phần còng xuống, như thể chỉ trong một đêm đã già đi mười tuổi.
Ta hiểu ý trong câu cuối cùng của bà.
Sau chuyện đêm nay, rốt cuộc bà cũng nhìn rõ cục diện. Bà biết rằng, trong cuộc tranh đấu ngươi chết ta sống này, thân phận của bà, chút thủ đoạn hậu trạch của bà, đều chẳng thể phát huy tác dụng gì. Người duy nhất có thể bảo vệ Cố Tư, có thể giữ lấy tương lai của phủ Hầu, chỉ có Cố Tranh, và… ta, với tư cách là thân sinh mẫu thân của Cố Tư.
Đó là bà đang cúi đầu trước ta, cũng là đang giao quyền cho ta.
Ta không có thời gian nghĩ kỹ sự chuyển biến trong đó, cả tấm lòng ta, đều treo trên người con trai ta.
Ta dùng tốc độ nhanh nhất chạy về Tĩnh An Uyển, trong phòng tràn ngập mùi thuốc nồng đậm.
Lão giả được gọi là tiên sinh kia, đang châm cứu cho Cố Tư. Thủ pháp của ông nhanh như điện chớp, hơn chục cây ngân châm, trong chớp mắt đã phủ đầy các đại huyệt quanh người Cố Tư.
Cố Tranh thì giữ ở một bên, thần sắc là vẻ khẩn trương và chuyên chú mà ta chưa từng thấy qua.
Ta không dám lên tiếng quấy rầy, chỉ có thể đứng nơi cửa, siết chặt vạt áo mình đến phát trắng tay, ngay cả hô hấp cũng cố nén nhẹ xuống.
Thời gian, từng khắc từng khắc trôi qua, mỗi một giây, đều dài như cả một thế kỷ.
Cuối cùng, lão giả cũng rút cây ngân châm cuối cùng xuống. Ông khẽ thở phào một hơi dài, trên trán cũng đã lấm tấm mồ hôi.
“Xin Hầu gia yên tâm, tính mệnh của tiểu công tử, đã giữ được rồi.”
Nghe được câu ấy, đầu gối ta mềm nhũn, cả người theo khung cửa trượt xuống. Nước mắt, rốt cuộc cũng không kìm nổi nữa mà tuôn trào.
Cố Tranh đột ngột quay đầu lại, nhìn thấy ta. Hắn bước nhanh tới, đỡ ta từ dưới đất dậy. Bàn tay hắn rộng lớn mà ấm áp, mang theo sức mạnh khiến người ta an lòng.
“Không sao rồi.” Hắn nhìn ta, giọng nói mang theo một tia khàn khàn vì mỏi mệt.
Ta lắc đầu, khóc không thành tiếng.
Lão giả kia đã thu dọn xong dược hòm, ông bước đến trước mặt Cố Tranh, khẽ nói: “Hầu gia, tuy độc này đã được giải, nhưng tiểu công tử rốt cuộc vẫn tổn thương đến căn bản, trong tháng tới cần phải tĩnh dưỡng cho thật tốt, không được có nửa điểm sơ suất. Đây là phương thuốc điều dưỡng, mỗi ngày một thang; ngoài ra, xiêm y đã dính độc, tốt nhất nên đốt đi, tránh để dư độc xâm nhập vào thân thể.”
“Đa tạ Tần tiên sinh.” Cố Tranh nghiêm trang thi lễ với ông, “Ân tình đêm nay, Cố Tranh ghi nhớ trong lòng.”
“Hầu gia nói quá lời rồi. Năm ấy nếu không có lão Hầu gia cứu giúp, trên đời này đã chẳng còn Tần Việt ta đây nữa. Chút việc nhỏ ấy, đâu đáng nhắc tới.” Lão giả được gọi là Tần tiên sinh xua tay, “Lão phu xin cáo từ trước, nếu có tình huống gì, cứ sai người đến ‘Hồi Xuân Cốc’ tìm ta bất cứ lúc nào.”
Dứt lời, ông liền dưới sự hộ tống của Ngụy Hợp, lặng lẽ rời đi.
Trong phòng, rốt cuộc chỉ còn lại ba người chúng ta.
Cố Tư nằm trên giường, sắc mặt tuy vẫn còn trắng bệch, nhưng hơi thở đã ổn định hơn nhiều, vệt ửng đỏ bất thường trên mặt cũng đã lui xuống.
Ta bước đến bên giường, run rẩy đưa tay ra, khẽ chạm lên gương mặt nhỏ của nó.
Ấm.
Không còn là cái nóng bỏng kinh người như lúc trước nữa.
Nước mắt ta lại một lần nữa rơi xuống, nhỏ lên mặt nó.
Một bàn tay phủ lên mu bàn tay ta.
Là Cố Tranh.