Bằng chứng số 1: Hợp đồng mua nhà trước hôn nhân, chứng từ thanh toán một lần toàn bộ số tiền và sổ đỏ. Chứng minh bất động sản tại khu chung cư Ánh Dương phía Nam thành phố là tài sản cá nhân trước hôn nhân của bị đơn, không liên quan đến cuộc sống chung sau khi kết hôn.
Bằng chứng số 2: Toàn bộ lịch sử nộp tiền phí quản lý và hóa đơn điện nước mang tên bị đơn. Chứng minh ngoại trừ một lần nguyên đơn đóng hộ tiền điện nước, tất cả mọi chi phí liên quan đến căn nhà đều do bị đơn độc lập chi trả.
Bằng chứng số 3: Bản báo cáo đánh giá sức khỏe tâm lý do bệnh viện tuyến trung ương cấp. Kết luận: Bị đơn hoàn toàn khỏe mạnh về mặt tinh thần.
Bằng chứng số 4: Tờ phiếu tra cứu thông tin nhà đất trái phép do Trần Nhã Đình thực hiện — con dấu trên đó không phải là con dấu của cơ quan nhà nước.
Bằng chứng số 5: Ảnh chụp màn hình tin nhắn Vương Tú Phân rêu rao trong nhóm gia đình.
Bằng chứng số 6: Ảnh chụp màn hình WeChat Trần Nhã Đình gửi cho Trần Dật Minh — “Cứ dỗ dành nó đã… đến lúc ra tòa sẽ cần tới.”
Bằng chứng số 7: Ảnh chụp màn hình Trần Dật Minh tư vấn pháp lý với “Luật sư Lưu” về việc phân chia giá trị gia tăng của tài sản.
Bằng chứng số 8: Bản gốc giấy vay nợ 5 vạn tệ.
Bằng chứng số 9: Bản kê chi tiêu sinh hoạt gia đình sau khi cưới, đính kèm đầy đủ sao kê chuyển khoản và hóa đơn. Chứng minh bị đơn là người gánh vác phần lớn chi tiêu sinh hoạt của gia đình.
Bằng chứng số 10: Bản ghi chép các khoản chăm sóc của mẹ bị đơn dành cho bị đơn trong thời kỳ mang thai và ở cữ — gồm vé máy bay, vé tàu, hóa đơn mua sắm.
Bầu không khí trong phòng xử án chìm vào im lặng hồi lâu.
Luật sư của Trần Dật Minh vừa lật giở tài liệu chứng cứ, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Thẩm phán nhìn chằm chằm vào tờ phiếu tra cứu thông tin bất động sản trái phép kia.
“Bên nguyên đơn, phía các anh giải thích thế nào về bằng chứng này?”
Luật sư của Trần Dật Minh quay đầu liếc Trần Dật Minh một cái.
Trần Dật Minh cúi gằm mặt.
“Thưa thẩm phán, tờ giấy này—”
“Con dấu đóng trên tờ phiếu này thuộc về một công ty tên là ‘Tư vấn Thông tin Hâm Thành’.” Trịnh Minh lên tiếng. “Qua điều tra, công ty này hiện đang bị khởi tố điều tra vì tội thu thập trái phép thông tin cá nhân của công dân. Chị gái của nguyên đơn là Trần Nhã Đình đã thông qua công ty này để tra cứu trái phép thông tin nhà đất của bị đơn. Hành động này không những xâm phạm quyền riêng tư của bị đơn, mà còn chứng minh rằng gia đình nguyên đơn đã rắp tâm chiếm đoạt tài sản cá nhân của bị đơn ngay trong thời kỳ hôn nhân.”
Biểu cảm của thẩm phán rất nghiêm nghị.
“Bên nguyên đơn, các anh còn bằng chứng nào khác để đệ trình không?”
“Tạm thời không còn ạ.”
“Còn bên bị đơn thì sao?”
Trịnh Minh quay sang nhìn tôi.
Tôi đứng dậy.
“Thưa thẩm phán, tôi có lời muốn nói.”
Thẩm phán ra hiệu cho tôi phát biểu.
“Tôi và Trần Dật Minh kết hôn được hai năm. Trong hai năm đó, mẹ anh ta hết lần này đến lần khác lấy cớ mua nhà, vay tiền, mổ xẻ để bòn rút tiền bạc của tôi. Sau khi phát hiện tôi có nhà riêng trước khi cưới, bà ta ép tôi ghi thêm tên anh ta vào sổ đỏ, không được thì lôi chuyện ly hôn ra đe dọa tôi. Chị gái anh ta thì tra cứu trái phép thông tin tài sản của tôi, còn bản thân anh ta thì lén lút nhờ luật sư tìm cách chia chác phần giá trị gia tăng từ ngôi nhà của tôi.”
Tôi nói từng từ từng chữ với một tông giọng cực kỳ bình thản.
“Tôi không phản đối chuyện ly hôn. Nhưng căn nhà của tôi là tâm huyết 15 năm trời của mẹ tôi, tiền sính lễ của tôi là khoản tiền mẹ để lại bảo vệ tôi, còn đứa con của tôi là máu mủ tôi mang nặng đẻ đau mười tháng ròng rã. Những thứ này, bất kể là ai cũng đừng hòng cướp đi được.”
Phòng xử án lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.
Trần Dật Minh vẫn cúi gằm mặt từ đầu đến cuối, không dám liếc tôi một lần nào.
Phiên tòa kết thúc.
Thẩm phán tuyên bố sẽ chọn một ngày khác để đưa ra phán quyết.
Lúc bước ra khỏi cổng tòa án, Trần Dật Minh cất tiếng gọi giật tôi lại.
“Tô Niệm.”
Tôi dừng bước.
Anh ta đứng trên bậc thềm, ngược sáng. Không nhìn rõ biểu cảm.
“Mấy cái bằng chứng đó—em thu thập từ bao giờ thế?”
“Từ cái ngày anh bắt em lấy tiền sính lễ ra mua nhà.”
Anh ta sững sờ.
“Từ sớm vậy sao?”
“Đúng vậy. Mẹ em dạy em thế đấy. Trước khi lấy chồng thì phải học cách bảo vệ chính mình trước.”
Anh ta nhìn tôi, môi mấp máy.
“Ngày trước… anh đối xử với em tệ lắm sao?”
“Không hẳn là tệ, chỉ là anh chưa bao giờ đặt em ở cùng một vị trí với mẹ anh. Anh chỉ biết nghe lời răm rắp mẹ anh, còn em lúc nào cũng là người bị xếp cuối cùng trong những sự lựa chọn của anh.”
Anh ta cúi đầu.
“Bé Nếp—”
“Bé Nếp không thiếu phần của anh. Anh có thể tới thăm con, có thể chơi với con. Nhưng quyền nuôi con phải là của em.”
“Em có nuôi tốt con bé không?”
“Em có nhà, có tiền tiết kiệm, có mẹ em. Còn anh thì sao? Anh có cái gì? Lương tháng 8 ngàn, trích 2 ngàn cho mẹ anh à?”
Anh ta không nói thêm lời nào nữa.
Xoay người bước đi.
Tôi nhìn bóng lưng anh ta.
Cảm giác không diễn tả thành lời.
Không hận.
Nhưng cũng chẳng còn chút tình yêu nào nữa.