“Khi đó mẹ luôn nghĩ, dì út và cậu út con là người thân của mẹ, chúng ta tốt với họ một chút, họ cũng sẽ đối xử tốt với con.”

“Hồi nhỏ mẹ luôn bảo con khiêm tốn, đừng thể hiện quá xuất sắc trước mặt Noãn Noãn, con cũng tủi thân lắm đúng không?”

Tôi cười cười, không tiếp lời.

Một chiếc lá ngân hạnh rơi xuống tóc mẹ, tôi đưa tay gỡ xuống cho bà.

“Dao Dao.” Mẹ dừng bước, nghiêm túc nhìn tôi.

“Hôm nay mẹ mới phát hiện, con gái mẹ thật sự đã trưởng thành rồi. Con không cần bất kỳ ai chăm sóc, chỉ cần chăm sóc tốt cho bản thân.”

Tôi nắm tay bà, cảm nhận hơi ấm nơi đầu ngón tay bà.

“Mẹ của con cũng rất giỏi mà, không có bất kỳ ai giúp mẹ, chẳng phải mẹ vẫn nuôi con rất tốt sao?”

Bà cười cười, nói:

“Bài luận văn đó của con, mẹ đã chuyển tiếp lên vòng bạn bè rồi.”

Tôi hơi kinh ngạc nhìn bà.

Khóe môi bà vẫn ngậm ý cười.

“Mọi người đều nhắn hỏi mẹ cái phong bao 1001 tệ đó có phải do cậu cả và dì út con gửi không.”

Tôi cũng không nhịn được bật cười, khoác tay bà, chỉ về phía hồ Vị Danh cách đó không xa.

“Đi thôi mẹ, phong cảnh phía trước đẹp hơn.”