Kiều Vãn Đường lập tức cao giọng.

“Vì tôi?”

Cô ta tức đến bật cười.

“Lục Hành Chu, anh thật thú vị.”

“Anh ly hôn là vì chính anh ngu ngốc, chính anh đê tiện, chính anh không biết phân biệt ranh giới.”

“Tôi khóc một chút là anh đến, tôi nói sợ hãi là anh ở bên, tôi nói không có nhà ở là anh đưa tôi về nhà.”

“Vợ anh đã nhắc nhở anh bao nhiêu lần? Anh có nghe không?”

“Bây giờ anh mất vợ con, mất nhà mất xe, thậm chí sắp mất cả công việc, anh không trách bản thân mà lại trách tôi?”

Cô ta càng mắng càng gay gắt.

“Anh chẳng qua chỉ thích cảm giác có hai người phụ nữ vây quanh mình.”

“Thẩm Nghi Ninh nấu cơm cho anh, sinh con cho anh, chống đỡ cả một gia đình cho anh.”

“Tôi chỉ cho anh một chút ngưỡng mộ đáng thương, anh đã cảm thấy mình là vị cứu tinh.”

“Lục Hành Chu, anh không yêu bất kỳ ai.”

“Người anh yêu nhất chỉ có bản thân anh.”

Lục Hành Chu đứng yên tại chỗ, sắc mặt xám xịt.

Lần này, anh không phản bác.

Bởi vì anh đột nhiên phát hiện Kiều Vãn Đường mắng không hề sai.

Quả thật anh chưa từng nghiêm túc yêu bất kỳ ai.

Anh yêu cảm giác yên ổn khi được Thẩm Nghi Ninh chăm sóc.

Yêu sự hư vinh khi được Kiều Vãn Đường dựa dẫm.

Anh coi cả hai người phụ nữ là công cụ để thỏa mãn bản thân.

Mãi đến khi một người hoàn toàn rời đi, một người lộ ra bộ mặt thật.

Anh mới nhìn rõ bản thân nực cười đến mức nào.

Kiều Vãn Đường mắng xong, giẫm giày cao gót rời đi.

Không lâu sau, nghe nói cô ta lại bám được một người đàn ông làm chủ công ty.

Chuyện chuyển trường của Đoàn Đoàn cũng không còn tìm Lục Hành Chu nữa.

Đến lúc này Lục Hành Chu mới hiểu, anh từng cho rằng mình là chỗ dựa của Kiều Vãn Đường.

Nhưng thật ra chỉ cần anh không còn giá trị, cô ta sẽ quay lưng nhanh hơn bất kỳ ai.

14

Cuộc sống của tôi và An An dần trở lại đúng quỹ đạo.

Bố mẹ không lập tức trở về Nam Thành.

Mẹ tôi nói:

“Khoảng thời gian này An An cần có người ở bên, bố mẹ sẽ ở lại thêm một thời gian.”

Ngoài miệng bố tôi luôn nói không khí Bắc Thành không tốt, nhưng ngày nào ông cũng dậy sớm đi chợ, còn trở nên rất thân thiết với ông lão bán cá trước cổng khu nhà.

Mỗi khi An An tan học trở về, luôn có cơm nóng để ăn.

Con bé bắt đầu trở nên thích cười như trước.

Có một lần, tôi đưa An An đến bệnh viện kiểm tra, từ xa nhìn thấy Lục Hành Chu trong bãi đỗ xe.

Nghe nói anh đã bị công ty khuyên nghỉ việc, hiện tại đang thất nghiệp.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, cả người gầy đi rất nhiều.

Anh cũng nhìn thấy chúng tôi.

An An theo bản năng nắm chặt tay tôi.

Tôi cúi đầu hỏi:

“Con có muốn qua chào bố không?”

An An suy nghĩ rồi lắc đầu.

“Không muốn.”

Tôi tôn trọng con bé.

Chúng tôi quay người đi về phía thang máy.

Nhưng Lục Hành Chu lại đuổi theo.

“Nghi Ninh.”

Tôi dừng bước, chắn trước mặt An An.

Nhìn thấy động tác này của tôi, trong mắt anh thoáng hiện vẻ đau đớn.

“Anh không đến để giành con, anh chỉ muốn nhìn con một chút.”

An An trốn sau lưng tôi, nhỏ giọng nói:

“Mẹ ơi, con muốn về nhà.”

Vành mắt Lục Hành Chu lập tức đỏ lên.

Anh ngồi xổm xuống, cố gắng mỉm cười với An An.

“An An, bố sẽ không ép con.”

“Bố chỉ muốn nói với con một câu xin lỗi.”

An An im lặng rất lâu.

Lâu đến mức sự mong đợi trong mắt Lục Hành Chu dần tắt.

Lúc này con bé mới thò nửa khuôn mặt ra khỏi lưng tôi.

“Con nghe thấy rồi.”

Lục Hành Chu sững người.

“Vậy con…”

An An khẽ nói:

“Nhưng con vẫn chưa muốn tha thứ cho bố.”

“Cô giáo nói, nói lời xin lỗi không phải để người khác lập tức tha thứ.”

“Mà vì bản thân mình đã làm sai.”

Nước mắt Lục Hành Chu lập tức rơi xuống.

Một người đàn ông hơn ba mươi tuổi ngồi xổm trong bãi đỗ xe bệnh viện, khóc đến mức bả vai run lên.

Nhưng An An không bước tới ôm anh, chỉ nắm lấy tay tôi.

“Mẹ ơi, chúng ta đi thôi.”

Tôi gật đầu.

Chúng tôi đi ngang qua Lục Hành Chu.

Anh không đuổi theo nữa.

Trước khi cửa thang máy khép lại, tôi nhìn thấy anh vẫn ngồi xổm tại chỗ, giống như một người cuối cùng đã bị cả thế giới bỏ rơi.

Nhưng trong lòng tôi chỉ còn lại sự bình thản.

Có những hình phạt không cần tôi tự tay thực hiện.

Mất đi chúng tôi chính là quả báo nặng nề nhất trong cuộc đời anh.

Một năm sau, tôi được thăng chức.

Bộ phận thành lập một nhóm dự án mới, lãnh đạo điều tôi sang làm người phụ trách.

Khoảng thời gian ấy rất bận rộn, ban ngày tôi họp, buổi tối cùng An An làm bài tập, cuối tuần còn phải đưa con đi học bơi.

Nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi.

Bởi vì tất cả sự bận rộn đều có phương hướng.

Sau khi ở Bắc Thành nửa năm, bố mẹ tôi vẫn trở về Nam Thành.

Trước khi đi, bố thay toàn bộ bóng đèn trong nhà, còn trám lại bồn rửa trong bếp.

Mẹ nhét đầy tủ lạnh bằng hoành thánh và bánh chẻo đã gói sẵn.

Bà nắm tay tôi, liên tục dặn dò:

“Ninh Ninh, đừng sợ.”

“Phụ nữ sống cả một đời không nhất thiết phải dựa vào ai mới có thể sống tiếp.”

“Con nhìn xem, bây giờ con đã sống rất tốt.”

Tôi ôm lấy bà, vành mắt nóng lên.

“Mẹ, trước đây đã khiến mẹ phải lo lắng rồi.”

Mẹ vỗ nhẹ lên lưng tôi.

“Đứa ngốc này, biết quay đầu là tốt rồi.”

Đúng vậy, biết quay đầu là tốt rồi.