Cơm gà nấm: Dùng đùi gà thả vườn, lọc bỏ xương da, cắt khối 2cm, mỗi phần nặng 130g. Ướp với 5g rượu nấu ăn, 5g xì dầu, 3g tinh bột, trộn đều và ướp 20 phút.
Cơm trứng xào cà chua: Cà chua gọt vỏ, cắt miếng, mỗi phần 150g. Trứng 2 quả, đánh tan. Khi xào, tỷ lệ vàng giữa cà chua và trứng là 3:1.
…
Mỗi bước, mỗi gram nguyên liệu, mỗi phút giây đều được ghi rõ ràng, không sai lệch một ly.
Tôi in ấn, đóng thành quyển sổ dày, trang trọng giao cho A Vĩ.
“A Vĩ, từ hôm nay, em không còn là người phụ việc nữa.”
Tôi nhìn cậu thanh niên chân chất thật thà, nhưng ánh mắt luôn ánh lên sự nghiêm túc và đam mê.
“Em là đệ tử đầu tiên của chị, cũng là bếp trưởng đầu tiên của quán này.”
A Vĩ sững người, cầm cuốn sổ dày, tay run lên vì xúc động.
“Chị… chị Nguyệt… em… em không làm nổi đâu… Em chỉ biết rửa rau, cắt rau thôi…”
“Không ai sinh ra đã biết cả.” Tôi nhìn thẳng vào mắt em, nói thật nghiêm túc: “Chị thấy em mỗi ngày sau tan làm đều ở lại tự luyện kỹ năng dao và đảo chảo. Chị cũng thấy em tự mình dùng mấy miếng vụn chị bỏ đi để tập nấu. Em yêu nghề này, vậy là đủ.”
“Cuốn sổ tay này chính là bí kíp võ công của em. Học thuộc, hiểu sâu. Bắt đầu từ ngày mai, phần cơm gà nấm đầu tiên của bữa trưa, em là người làm.”
Mắt A Vĩ đỏ hoe, ôm chặt cuốn sổ trong tay như báu vật quý giá nhất thế gian, cúi đầu thật sâu trước tôi.
“Cảm ơn chị Nguyệt! Em… em nhất định sẽ không làm chị thất vọng!”
Tôi mỉm cười mãn nguyện gật đầu.
Một người giỏi đến đâu, cũng chỉ là một cửa tiệm.
Một tập thể, mới là nền tảng để xây dựng một thương hiệu.
A Vĩ, chính là hạt giống đầu tiên tôi gieo xuống cho tương lai.
Cùng lúc đó, tôi chú ý đến một vị khách đặc biệt.
Khoảng hơn ba mươi tuổi, mặc vest đặt may chỉnh tề, đeo kính gọng vàng, cổ tay là chiếc đồng hồ Patek Philippe đắt đỏ.
Anh ta gần như ngày nào cũng đến, mỗi lần đều gọi một món khác nhau.
Nhưng tốc độ ăn rất chậm, phần lớn thời gian là âm thầm quan sát.
Quan sát lượng khách ra vào, quan sát quy trình phục vụ của Tiểu Cầm và Tiểu Nhã, quan sát từng động tác trong bếp của A Vĩ.
Ánh mắt của anh ta không giống thực khách, mà giống như một thợ săn lạnh lùng, đang đánh giá con mồi của mình.
Tôi không lên tiếng quấy rầy.
Tôi biết, quán nhỏ của tôi đang lọt vào tầm ngắm của ngày càng nhiều người.
Có thực khách, có người nổi tiếng trên mạng, thì tất nhiên cũng sẽ có… giới đầu tư.
Tất cả những điều này đều nằm trong dự liệu của tôi.
Tôi đang đợi.
Đợi anh ta mở lời trước.
17
Ngày đó, cuối cùng cũng đã đến.
Đó là một buổi chiều thứ Tư, khách trong quán không nhiều.
Người đàn ông đeo kính gọng vàng ăn xong miếng cơm cuối cùng, rồi lịch thiệp dùng khăn ăn lau miệng.
Sau đó, anh ta đứng dậy, không rời đi ngay, mà bước đến quầy thanh toán của tôi.
“Chị là bà chủ Giang, đúng không?”
Anh ta mỉm cười bắt chuyện, giọng nói ôn hòa nhưng mang theo một loại khí chất không thể xem nhẹ.
Tôi gật đầu:
“Là tôi. Xin hỏi anh có việc gì?”
“Xin mạo muội làm phiền.”
Anh ta đưa cho tôi một tấm danh thiếp.
Thiết kế rất đơn giản — chỉ có tên, chức vụ và một dãy số điện thoại.
Phương Nguyên
Giám đốc đầu tư – Quỹ vốn Thịnh Phong
“Tôi đã quan sát quán của chị nửa tháng nay rồi.”
Phương Nguyên đi thẳng vào vấn đề.
“Cho phép tôi nói thẳng — bà chủ Giang, điều chị đang làm, có thể không chỉ là một quán cơm chan sốt đơn thuần.”
Tôi nhướng mày, ra hiệu anh tiếp tục.
“Chị đang nắm trong tay một mô hình đơn quán gần như hoàn hảo.”
Ánh mắt của Phương Nguyên sáng lên vì phấn khích, như thể Columbus vừa phát hiện ra Châu Mỹ.
“Thứ nhất, là tính minh bạch tuyệt đối.
Quay livestream bếp, trưng bày nguyên liệu –
Trong ngành F&B hiện nay, đây là bước đi mang tính đột phá.
Nó chính xác đánh trúng điểm đau cốt lõi nhất của người tiêu dùng hiện đại: lo lắng về an toàn thực phẩm.
Chị không chỉ đang bán đồ ăn – chị đang bán sự ‘an tâm’.”
“Thứ hai, là chiến lược sản phẩm thông minh.
Chỉ ba món, thoạt nhìn tưởng ít, nhưng mỗi món đều là best-seller được mài giũa kỹ lưỡng.
Việc này giảm thiểu đáng kể độ phức tạp trong quản lý chuỗi cung ứng và vận hành bếp, đảm bảo được sự ổn định về chất lượng và tốc độ ra món cực cao.
Đây chính là nền móng của mô hình chuỗi.”
“Thứ ba, là cách chị áp dụng chiêu thị trường ‘đói hàng’.
Bán giới hạn, không nhận đặt trước, không giao hàng – nghe có vẻ ‘bướng’, nhưng thật ra đã giúp chọn lọc ra nhóm khách chất lượng cao nhất, bảo vệ được định vị thương hiệu, đồng thời tạo ra lượng lớn chủ đề truyền thông lan truyền mạnh mẽ trên mạng xã hội.”
Anh ta nói liền một mạch, rồi mỉm cười, bổ sung:
“Chị Giang, có thể chính chị cũng chưa nhận ra:
Mô hình này của chị — nếu được vận hành bằng dòng vốn và mở rộng nhanh chóng — thì tiềm năng của nó… sẽ vượt xa sức tưởng tượng của chị.”