Người phụ nữ không nói thêm gì, chỉ nhếch môi cười, nhưng nụ cười đó như những cái tát giáng thẳng vào mặt Nam Duật Kinh.

Phải rồi, không phải cô muốn đi, mà là anh đã ép cô đến bước đường cùng.

Thấy anh im lặng, Sophia nói tiếp:

“Cô ấy thực sự rất xuất sắc, và tôi có thể nhận ra, trước đây cuộc sống của cô ấy rất khá giả. Nhưng đối mặt với hoàn cảnh hiện tại, cô ấy không hề oán than một lời. Mỗi ngày đều chăm sóc các con rất chu đáo, đồng thời vẫn hoàn thành bản thiết kế đúng hạn với chất lượng cao.”

“Tôi tin rằng không bao lâu nữa, cô ấy có thể trở thành một nhà thiết kế độc lập, mức lương sẽ tăng gấp mười lần. Đến lúc đó, với năng lực của mình, cô ấy hoàn toàn có thể mang lại cho các con một cuộc sống sung túc.”

“Anh đến đây… là để thăm các con sao?”

Nam Duật Kinh mở miệng định nói, rồi lại ngậm miệng lại.

Anh lăn lộn thương trường bao nhiêu năm, làm sao lại không nhìn ra người phụ nữ trước mặt đang mỉa mai, chế giễu mình. Và cũng gián tiếp nói cho anh biết: Muốn gương vỡ lại lành là chuyện gần như không thể, tốt nhất là nên sớm từ bỏ.

Nhưng anh có thể phản bác thế nào đây? Anh lấy lại vẻ nghiêm túc:

“Tôi muốn hợp tác với công ty cô. Nhà thiết kế được chỉ định là Ôn Tri Hứa, điều kiện tùy các cô đưa ra.”

Chương 15

Ôn Tri Hứa vô tình biết được bản thiết kế của mình đoạt giải. Không chỉ vậy, công ty còn cấp cho cô một nơi ở mới khang trang hơn, lại còn là một căn Penthouse rộng rãi, có tận bốn phòng ngủ.

Con gái Mộng Mộng vô cùng sung sướng, chỉ vào một căn phòng hỏi:

“Phòng này để cho anh trai được không mẹ? Chắc chắn anh ấy sẽ thích lắm.”

Ôn Tri Hứa cũng kiên định gật đầu: “Sẽ thế thôi. Chắc chắn anh trai sẽ rất thích.”

Nhìn các con tung tăng chạy nhảy trong ngôi nhà rộng lớn ngập tràn ánh sáng, cô thầm tính toán: Cùng lắm là ba năm nữa, cô có thể đón An An về.

Ba năm, nhanh thôi.

Nhưng điều cô không hề hay biết là, ngay dưới lầu nhà cô, vẫn luôn có một ánh mắt âm thầm dõi theo cô. Thậm chí, người đó còn chụp lại vô số bức ảnh của cô và các con.

Nam Duật Kinh ngồi trong xe, lắng nghe những âm thanh nhộn nhịp từ trên lầu vọng xuống, cảm nhận từng bước chân chạy nhảy của lũ trẻ từ góc này sang góc khác, rồi từ góc khác về lại góc này. Anh tưởng tượng ra quỹ đạo di chuyển của chúng, tưởng tượng xem chúng đang chơi trò gì. Những âm thanh vui vẻ đó khiến khóe môi anh bất giác cong lên.

Trợ lý gửi tài liệu tới, đó là bản thỏa thuận hợp tác của công ty Ôn Tri Hứa.

“Bọn họ đánh mạnh vào phân khúc quần áo trẻ em cao cấp, nên tiêu chuẩn yêu cầu cực kỳ khắt khe. Cần phải có nhà máy riêng, dây chuyền sản xuất riêng, và…”

“Đồng ý hết! Cậu lập tức bắt tay vào chuẩn bị ngay đi. Đến lúc đó, chúng ta sẽ gặp lại nhau bằng một thân phận hoàn toàn mới.”

“Đúng rồi, trước tiên hãy tìm thợ may may sẵn vài bộ đồ theo kích thước của An An dựa trên bản thiết kế này, để thằng bé cũng được vui.”

Ở lại Mỹ tròn một tuần, Nam Duật Kinh tự ép bản thân phải rời đi. Bởi vì nếu không đi, anh sẽ không thể kìm nén được xúc động muốn chạy lên lầu gặp họ.

Nhưng anh biết, cô không muốn gặp anh, cô vẫn còn hận anh.

Dù đã qua một tuần, nhưng khi nhớ lại lời Sophia nói sau khi thăm dò ý cô, tim anh vẫn đau thắt lại:

“Sếp Nam, rất xin lỗi, chỉ nghe thấy hai từ ‘chồng cũ’, Ôn Tri Hứa đã nhíu mày lại rồi. Theo tôi thấy, anh chính là cơn ác mộng của cô ấy, tốt nhất là anh đừng xuất hiện thì hơn.”

Thế nên, anh chỉ đành mang theo tập ảnh dày cộp trở về nước.

Trợ lý làm việc rất hiệu quả, An An đã được mặc những bộ đồ do chính Ôn Tri Hứa thiết kế. Không có những đường cắt may cầu kỳ, nhưng lại vô cùng thoải mái, màu sắc tươi sáng và ấm áp. An An thích mê mẩn, không nỡ cởi ra:

“Mặc bộ đồ này vào, cảm giác giống hệt như mẹ đang ôm con vậy. Con thích lắm.”

Nụ cười của Nam Duật Kinh chạm đến tận đáy lòng. Anh đưa cho An An mấy cuốn album ảnh dày cộp: “Cái này, con cũng sẽ thích.”

An An mở ra, bên trong toàn là hình ảnh của mẹ, em gái và em trai.

Họ cùng nhau đi ăn, đi dạo phố, đi chợ, cười đùa vui vẻ.

Mẹ một tay ôm em trai, tay kia dắt em gái. Thằng bé nhìn lại bàn tay trống trơn của mình, thật hụt hẫng. Đã lâu lắm rồi không được mẹ nắm tay.

Môi thằng bé mếu máo, nước mắt lại trào ra. Thằng bé quay người, lao vào vòng tay Nam Duật Kinh:

“Ba ơi, con nhớ mẹ. Con nhớ mẹ nhiều lắm, ba đưa con đi tìm mẹ được không?”

Trái tim Nam Duật Kinh xoắn chặt lại. Anh vỗ nhè nhẹ vào lưng con trai, dùng giọng điệu rất đỗi dịu dàng thì thầm:

“Ba xin lỗi, là ba không tốt, ba đã chọc giận mẹ rồi để mẹ bỏ đi.”

“An An, ba hứa với con, không lâu nữa đâu, mẹ sẽ mang theo em gái và em trai xuất hiện trước mặt con.”

An An trợn to đôi mắt, rồi lại bật khóc.

Nam Duật Kinh biết, con trai sợ anh lại nuốt lời. Anh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của con lên, đưa ngón tay út ra ngoắc lấy ngón tay con, giọng nói đầy nghiêm túc:

“Ngoắc tay đóng dấu, một trăm năm không thay đổi, ai đổi người đó là cún con.”

“Lần này, ba nhất định sẽ giữ lời.”