Đưa ảnh chụp các giấy tờ pháp lý. Thông tin cá nhân đã được che mờ, nhưng kết quả xét xử thì vô cùng rõ ràng.
“Có người bảo tôi có tiền mà không chịu cứu bố. Nhân đây tôi cũng công khai luôn tình hình tài chính của mình. Lương thực nhận của tôi là 4 nghìn 6. Tổng thu nhập từ quảng cáo của tài khoản này là 430 nghìn tệ. Đúng, tôi có 430 nghìn tệ. Tại sao tôi không mang số tiền này ra cho bố làm phẫu thuật? Vì phẫu thuật cần 600 – 700 nghìn, 430 nghìn là không đủ. Thứ hai, tôi không tin tưởng anh trai tôi sẽ dùng số tiền đó để lo cho bố. Anh ta lấy 112.000 tệ tiền dưỡng lão của bố, tiêu xài không còn một xu. Nếu tôi giao nộp 430 nghìn này ra, nó sẽ thành tiền cứu mạng, hay lại chui vào túi anh ta?”
“Chi phí điều trị bảo tồn, là do tôi trả. Một tháng từ một đến hai vạn. Lấy từ tiền lương và thu nhập của kênh mạng này. Nằm viện hơn hai tháng nay, tôi đã trả 37 nghìn tệ. Đây là biên lai nộp viện phí.”
Đưa các hóa đơn nộp tiền của bệnh viện lên màn hình.
“Có người bảo tôi đi kiện anh ruột là đồ máu lạnh. Vậy tôi xin hỏi một câu: Anh ruột của bạn cuỗm sạch tiền dưỡng lão của bố bạn, làm giả chữ ký thế chấp nhà của bố bạn, lúc bố bạn ở lằn ranh sinh tử thì ký giấy từ chối phẫu thuật —— bạn sẽ làm gì? Bạn không kiện anh ta? Bạn giấu giếm thay anh ta? Bạn dọn dẹp hậu quả giúp anh ta rồi tiếp tục để anh ta hút máu?”
“Tôi thì không.”
“Từ nhỏ đến lớn, mọi thứ tốt đẹp nhất trong nhà tôi đều dành cho anh cả. Học phí, nhà cửa, tiền tiết kiệm, sự quan tâm và tình yêu thương của bố mẹ. Thứ tôi nhận được, là khoản nợ vay vốn sinh viên, là tiền sinh hoạt phí do tôi tự làm thêm kiếm được, là 1 nghìn tệ gửi về nhà mỗi tháng đều bị anh cả lấy đi. Tôi không oán hận. Đó là sự lựa chọn của bố mẹ. Nhưng bây giờ bố xảy ra chuyện, kẻ hút cạn máu kia bỏ chạy rồi, người ở lại dọn dẹp đống tàn cuộc là tôi. Vậy mà các người lại bảo tôi máu lạnh?”
“Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi công khai chuyện gia đình mình. Những gì cần nói tôi đã nói hết. Chuyện luật pháp đã có tòa án xử lý. Bệnh tình của bố tôi, tôi sẽ lo liệu. Còn những kẻ đang mắng chửi tôi —— lúc bố mẹ các người ốm đau, các người bỏ ra bao nhiêu tiền? Lúc san sẻ trách nhiệm với anh chị em, các người có từng bị đâm sau lưng chưa?”
“Những kẻ sống quá dễ dàng, thì không có tư cách đánh giá những người phải chật vật để sống.”
“Xin cảm ơn.”
Độ dài video là 4 phút 30 giây.
Đăng lên.
Sau đó tắt điện thoại.
Ngủ.
Sáng hôm sau thức dậy.
Mở điện thoại ra.
Lượt xem video: 3,2 triệu.
Bình luận: 60 nghìn bình luận.
Lượt thả tim: 910 nghìn lượt.
Top 4 từ khóa hot: #Blogger Niệm Niệm Bất Vong đáp trả lời tố cáo của người nhà#
Tôi lướt vài trang bình luận.
Bầu không khí thay đổi 180 độ.
“Xem xong mà rơi nước mắt. Đây mới chính là hiện thực khốn cùng của phụ nữ tầng lớp dưới.”
“Làm giả chữ ký đi lừa đảo vay tiền mà còn mặt mũi cắn ngược lại người ta? Thằng anh ruột đúng là không biết nhục là gì.”
“Chị Niệm chị cứng lắm. Ủng hộ chị.”
“Cùng là nạn nhân bị gia đình bòn rút hút máu, tôi quá hiểu cảm giác này.”
“Kiến nghị truy cứu trách nhiệm hình sự thằng anh. Làm giả chữ ký thế chấp tài sản là phạm tội rồi.”
Cũng có lác đác vài kẻ vẫn vào chửi mắng.
“Dù sao đó cũng là anh ruột của cô. Cần gì phải kiện nhau ra tòa?”
“Có 430 nghìn mà không đưa cho bố phẫu thuật, nghe không hợp lý chút nào.”
Nhưng những tiếng nói ấy đã nhanh chóng bị chìm nghỉm.
Hà Húc gọi điện cho tôi.
“Tôi xem video rồi. Trình độ cắt ghép của cô giỏi hơn tôi tưởng đấy.”
“Tay nghề ba năm rồi mà.”
“Đoạn video đó của cô —— về mặt pháp lý không có bất kỳ vấn đề gì cả. Mọi chứng cứ công khai đều đã được che mờ thông tin cá nhân, không làm lộ thông tin chi tiết của đối phương. Nội dung trình bày hoàn toàn đúng sự