QUAY LẠI CHƯƠNG 1 : https://vivutruyen2.net/phien-toa-cua-nguoi-me/chuong-1

Hôm đó, tôi không đọc truyện.

Tôi chỉ đứng sau lớp kính, khẽ nói:

“Duệ Duệ, mẹ xin lỗi.”

“Mẹ biết, con rất đau. Mẹ cũng vậy.”

“Nhưng, lửa sẽ tắt, vết thương sẽ lành, trời sẽ lại sáng.”

“Mẹ sẽ luôn ở đây, bên con, chờ con.”

Nói xong, tôi quay người rời đi.

Tôi không nhìn thấy khoảnh khắc mình xoay lưng, nó khẽ ngẩng đầu, đôi mắt trống rỗng ấy lần đầu tiên xuất hiện một tia dao động.

Ngày tháng cứ thế trôi qua.

Công việc của quỹ dần đi vào quỹ đạo, tôi dồn toàn bộ tâm sức vào đó.

Chúng tôi đã cứu giúp được nhiều trẻ em bị bỏng, hỗ trợ các ca phẫu thuật, phục hồi chức năng và tâm lý.

Mỗi lần nhìn thấy nụ cười trở lại trên gương mặt những đứa trẻ ấy, tôi lại cảm thấy tất cả những gì mình làm đều xứng đáng.

Ba mẹ trở thành chỗ dựa vững chắc nhất của tôi.

Họ chuyển đến sống cùng, giúp tôi chăm sóc cuộc sống, nấu cho tôi những bữa ăn ngon.

Chúng tôi rất ít nhắc lại chuyện cũ, nhưng sự ấm áp chảy trong huyết mạch ấy vẫn luôn âm thầm sưởi ấm lòng tôi.

Chương 10

Một năm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ trung tâm phục hồi chức năng.

Là bác sĩ điều trị chính của Duệ Duệ.

“Cô Lâm, có tin tốt. Hôm nay Trần Duệ đã chủ động mở miệng nói chuyện.”

Tim tôi như ngừng đập, các ngón tay cầm điện thoại vì quá siết chặt mà trắng bệch.

“Nó… nó nói gì?”

“Nó nói, muốn ăn cơm chiên trứng do mẹ làm.”

Giọng bác sĩ qua điện thoại mang theo ý cười.

Nước mắt tôi, phút chốc vỡ òa.

9

Tôi gần như chạy bay đến trung tâm.

Khi tôi mang theo hộp cơm giữ nhiệt, đứng ngoài phòng thăm quen thuộc ấy, tim tôi vẫn đập thình thịch không ngừng.

Duệ Duệ đang ngồi trước bàn, quay lưng lại với tôi.

Nó cao lên không ít, bóng lưng không còn gầy guộc như trước.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Đây là lần đầu tiên trong suốt một năm qua tôi đặt chân vào căn phòng này.

Nó nghe thấy tiếng động, cơ thể cứng lại, nhưng không quay đầu.

Tôi đặt hộp cơm lên bàn, mở nắp.

Cơm vàng óng quyện với hành lá xanh mướt và trứng chiên thơm lừng.

Là món ăn đơn giản nhất tôi thường làm cho nó.

“Vẫn còn nóng, ăn đi con.” Tôi nhẹ giọng nói.

Nó im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng nó sẽ không phản ứng gì.

Rồi nó chậm rãi quay đầu lại.

Tôi cuối cùng cũng thấy rõ bộ dạng hiện tại của nó.

Má nó không còn hóp vào nữa, có da có thịt, ánh mắt cũng sáng hơn, dù vẫn còn chút đề phòng và xa cách.

Nó nhìn tôi, lại nhìn bát cơm chiên, cầm thìa lên, lặng lẽ ăn.

Từng thìa, từng thìa nhỏ, ăn rất chậm, rất cẩn thận.

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn nó.

Ánh nắng chiếu qua cửa sổ phía sau lưng nó, phủ lên người nó một vòng sáng màu vàng rực.

Bát cơm nhanh chóng được ăn hết.

Nó đặt thìa xuống, ngẩng đầu nhìn tôi.

Đây là lần đầu tiên sau một năm, nó nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Tại sao?” Nó mở miệng, giọng nói khàn khàn vì lâu không dùng, nhưng rõ ràng.

Tôi biết nó đang hỏi điều gì.

Tôi kéo ghế ngồi đối diện, nhìn thẳng vào mắt nó.

“Bởi vì, có những sai lầm, một khi bắt đầu, sẽ không thể dừng lại. Trừ khi có ai đó dùng cách đau đớn nhất để chặt đứt nó.”

Tôi nhìn nó thật sâu, nghiêm túc nói:

“Duệ Duệ, ba con bệnh rồi, bệnh rất nặng. Căn bệnh đó có thể lây. Mẹ không muốn con cũng mắc bệnh. Nên mẹ đã làm một người xấu.”

Nó nhìn tôi, ánh mắt mơ hồ, lông mi dài khẽ đọng giọt nước.

“Vậy… mẹ sẽ không cần con nữa sao?” Nó khẽ hỏi, giọng run rẩy đến khó nhận ra.

Tim tôi đau như bị bóp nát.