“Những gì tôi làm hôm nay, chỉ là cạo nó ra thật sạch sẽ, không nương tay.”
Lý Ngôn ngẩn người, sau đó cười phá lên.
“Ví von thành bã kẹo cao su! Cách so sánh này tuyệt quá!”
Trở về công ty, Lâm Đào và mọi người tung hô tôi như đón chào một vị anh hùng khải hoàn.
Bọt sâm panh hòa lẫn cùng tiếng hò reo của tất cả mọi người trong văn phòng.
Niềm xúc động và tự hào hiện rõ trên gương mặt mỗi người.
Chúng tôi đã thành công.
Chúng tôi dùng thực lực không thể chối cãi để đánh vỡ mọi nghi ngờ và bôi nhọ.
Sau lễ ăn mừng là cơn sóng công việc cuồn cuộn ập đến.
Ba đường dây nóng của công ty hoạt động hết công suất kể từ khi buổi ra mắt kết thúc.
Hàng trăm email đề nghị hợp tác chen chúc trong hộp thư công ty.
Vô số khách hàng vung chi phiếu, muốn trở thành những người dùng thử nghiệm đầu tiên của chúng tôi.
Sản phẩm của chúng tôi như một quả bom chìm, gây ra cơn địa chấn mạnh mẽ trên thị trường vốn đang yên ả.
Mọi đối thủ cạnh tranh đều rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ.
Họ triệu tập các cuộc họp khẩn, phân tích cấu trúc công nghệ của chúng tôi, cố gắng tìm ra cách phá giải.
Nhưng họ nhanh chóng tuyệt vọng nhận ra:
Bức tường công nghệ mà chúng tôi xây dựng, bọn họ không thể nào vượt qua trong một sớm một chiều.
Đó là sự chênh lệch thế hệ.
Là một cuộc tấn công hạ cấp.
10 giờ đêm, tôi tiễn nhóm nhân viên cuối cùng vẫn đang phấn khích không muốn về.
Cả văn phòng lại chìm vào không gian yên tĩnh.
Một mình tôi đứng trước cửa kính trong suốt, nhìn ánh đèn rực rỡ của thành phố dưới chân.
Lần này, tâm trạng của tôi đã hoàn toàn khác so với trước đây.
Tôi không còn là khách qua đường của thành phố này, không còn là kẻ làm thuê chật vật kiếm sống nữa.
Bằng những dòng code của mình, tôi đã khắc họa được dấu ấn thuộc về riêng tôi tại đây.
Điện thoại hơi rung lên.
Là tin nhắn từ một số lạ.
Tôi mở ra xem.
“Thẩm Nguyệt, anh sai rồi.”
“Anh thực sự biết lỗi rồi.”
“Công ty sắp tiêu tùng, nhà đầu tư đang đòi kiện anh, nửa đời sau của anh coi như xong rồi.”
“Nể tình chúng ta từng quen biết, em giúp anh một lần nữa được không? Chuyển cho anh phiên bản cũ của dự án đó đi?”
“Anh xin em, coi như thương hại anh đi.”
Người gửi, là Vương Khôn.
Cái giọng điệu hèn mọn, khúm núm van xin đó, khác xa hoàn toàn với vị tổng giám đốc vênh váo trong trí nhớ của tôi.
Tôi nhìn dòng tin nhắn đó, không hề có bất cứ gợn sóng cảm xúc nào.
Thương hại?
Khi tôi thức đêm thức hôm đến mức xuất huyết dạ dày vì dự án, hắn có thương hại tôi không?
Khi hắn dùng 310 tệ để sỉ nhục thành quả 3 tháng trời của tôi, hắn có thương hại tôi không?
Tôi không trả lời.
Chỉ điềm tĩnh chặn luôn số điện thoại này vào danh sách đen.
Sau đó, tôi mở máy tính lên, viết một email nội bộ gửi cho toàn thể nhân viên.
Tiêu đề email là: 《Chúng ta chỉ mới bắt đầu》.
Đoạn kết bức thư, tôi viết thế này:
“Sâm panh ăn mừng tuy ngon, nhưng chúng ta không thể đắm chìm mãi trong đó.”
“Thế giới rộng lớn, biển sao trời mênh mông, đó mới là đích đến cuối cùng trong hành trình của chúng ta.”
“Cất cúp đi, lau sạch những dòng code, hãy cùng nhau tạo ra những kỳ tích lớn lao tiếp theo.”
“Bởi vì, chúng ta là ‘Điểm Khởi Nguyên’.”
Vương Khôn và công ty XX của hắn rốt cuộc cũng không trụ nổi đến khi mặt trời mọc vào ngày hôm sau.
Ngay đêm diễn ra buổi ra mắt, vụ bê bối của hắn đã bùng nổ khắp trong giới.
Cố tình quỵt tiền thưởng của người có công, dùng thủ đoạn hèn hạ chèn ép nhân viên cũ, thậm chí còn phanh phui ra hàng loạt vấn đề như lạm dụng chức vụ, tham ô tài sản và làm giả báo cáo tài chính trong thời gian hắn tại vị.
Giậu đổ bìm leo.
Những nhân viên từng bị hắn bóc lột, những đối tác từng bị hắn lừa gạt, giờ đây đều đồng loạt đứng ra, tung ra những bằng chứng chí mạng.