Trên màn hình hiện ra một thư mục.
Bên trong là toàn bộ lịch sử các bản cập nhật từ ngày đầu tiên tôi viết dòng lệnh “Hello World” cho dự án Điểm Khởi Nguyên.
Dấu thời gian, nhật ký chỉnh sửa mã nguồn, lộ trình cập nhật phiên bản, rành rành từng chi tiết.
“Đây là toàn bộ nhật ký ghi lại hành trình từ số không đến lúc hoàn thành sản phẩm của chúng tôi.”
“Mỗi dòng code đều có giấy chứng sinh của riêng nó.”
“Toàn bộ tài liệu này, tôi đã đệ trình lên Cục Bản quyền Quốc gia và nền tảng lưu trữ mã nguồn bên thứ ba để làm bằng chứng bất khả xâm phạm.”
“Hoan nghênh mọi cơ quan chức năng, và hoan nghênh cả công ty XX, đến kiểm tra bất cứ lúc nào.”
“Nếu họ có thể đưa ra một bản lịch sử phát triển nào sớm hơn và đầy đủ hơn bản này của tôi.”
Nói đến đây, tôi dừng lại một chút, ánh mắt sắc như đuốc, tựa hồ xuyên qua màn hình để nhìn thẳng vào kẻ đang lẩn trốn trong góc tối nào đó.
“Ồ, tôi quên mất.”
“Bọn họ không đưa ra nổi đâu.”
“Bởi vì người kiến tạo thực sự đang đứng ở đây.”
“Còn bọn đạo chích, chỉ dám chui rúc dưới cống ngầm, cào những dòng chữ nặc danh qua bàn phím.”
Khoảnh khắc ấy, tiếng vỗ tay vang dội khắp khán phòng như sấm dậy.
Mọi nghi ngờ, mọi đồn đoán, dưới loạt đòn phản công với logic chặt chẽ, chứng cứ rành rành này của tôi, đã bị đập nát không còn một mảnh.
Tôi không cần phải thanh minh cho nhân phẩm của mình.
Tôi chỉ dùng những sự thật công nghệ thuần túy nhất, không thể chối cãi nhất, để bảo vệ sự tự tôn của mình.
Đợi tiếng vỗ tay dịu lại, tôi mới tiếp tục lên tiếng.
“Giờ thì, tạp âm đã được dọn sạch.”
“Tôi nghĩ, đã đến lúc cho tất cả mọi người chiêm ngưỡng chiếc ‘phi thuyền không gian’ này rốt cuộc có thể đưa chúng ta bay xa đến đâu trong tương lai.”
“Sau đây, chào mừng các bạn đến với thời đại của ‘Điểm Khởi Nguyên’!”
Tôi quay người, logo cực kỳ bắt mắt của sản phẩm bừng sáng trên màn hình lớn phía sau.
Bầu không khí bên dưới đã hoàn toàn bị tôi thắp sáng.
Từ nghi ngờ, đến bị thuyết phục, và cuối cùng là sự cuồng nhiệt chờ đợi.
Tôi biết, ngay từ giây phút này, mọi âm mưu của Vương Khôn đã bị nghiền nát triệt để, trở thành hòn đá lót đường cho sự trở lại vinh quang của tôi.
Trận chiến này, tôi thắng rồi.
Thắng một cách sạch sẽ, gọn gàng và đẹp đẽ.
Khi tôi bước xuống sân khấu trong những tràng pháo tay giòn giã, vô số ánh đèn flash và micro lập tức bao vây lấy tôi.
“Thẩm tổng, xin hỏi phía cô có dự định dùng đến pháp luật đối phó với hành vi bôi nhọ ác ý của Công ty XX không?”
“Thẩm tổng, liệu công nghệ lõi của Điểm Khởi Nguyên có lật đổ cục diện ngành hiện tại không?”
“Thẩm tổng, với tư cách là một nữ CEO trẻ tuổi như vậy, cô có lời khuyên nào muốn gửi gắm đến những người khởi nghiệp khác không?”
Những câu hỏi dồn dập như nước lũ.
Tôi không hề hoảng hốt, trên môi vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh, trả lời ngắn gọn và sắc bén cho từng vấn đề.
Lý Ngôn cùng đội bảo vệ của anh phải vất vả lắm mới rẽ được một lối thoát khỏi đám đông phóng viên cuồng nhiệt.
“Làm tốt lắm.”
Ngồi vào xe trở về công ty, Lý Ngôn khen ngợi từ tận đáy lòng.
“Tôi từng xem vô số sự kiện ra mắt sản phẩm, nhưng màn thể hiện của cô hôm nay là tuyệt vời nhất, cũng khó tin nhất mà tôi từng chứng kiến.”
“Cô không phải đang ra mắt một sản phẩm.”
“Cô đang tuyên bố sự khởi đầu của một thời đại mới, và nhân tiện, thực hiện một cuộc báo thù hoàn mỹ nhất.”
Tôi nhìn cảnh đường phố trôi vút qua cửa sổ, khẽ mỉm cười.
“Báo thù?”
“Không đâu, Lý tổng, tôi chưa từng nghĩ đến việc báo thù.”
“Tôi chỉ lấy lại những thứ vốn dĩ thuộc về mình, và nhân tiện, sửa lại một lỗi lầm.”
“Vương Khôn không phải kẻ thù của tôi, hắn chỉ là miếng bã kẹo cao su vô tình dính vào đế giày trên con đường thành công của tôi mà thôi.”