“Đừng nói nữa! Cái Văn, đừng nói nữa!” Dì giàn giụa nước mắt, “Là mẹ có lỗi với bà chủ, là mẹ không dạy dỗ mày đàng hoàng…”
Dì quay sang tôi, dập đầu liên tục: “Bà chủ, tôi có tội với cô! Tôi biết nó quay video, tôi biết nó lừa gạt người ta, nhưng tôi… tôi nhất thời hồ đồ…”
Tôi nhìn bà ta, một chút hơi ấm cuối cùng trong lòng cũng tan biến.
“Dì Trương,” tôi lạnh lùng nói, “Ân tình của đêm hôm đó, tôi đã trả đủ rồi. Từ nay về sau, chúng ta không ai nợ ai.”
Bà ta ngã quỵ xuống đất, gào khóc thảm thiết.
Chu Hạ ôm chặt vai tôi, nói với vệ sĩ: “Báo cảnh sát, để cảnh sát đến xử lý.”
Sau đó, anh nhìn thẳng vào ống kính máy quay, dõng dạc gằn từng chữ: “Cuối cùng, tôi muốn nói với tất cả mọi người——”
“Tôi – Chu Hạ, cả đời này chỉ có một người vợ duy nhất là Lâm Thính. Bất cứ ai vu khống cô ấy, làm tổn thương cô ấy, tôi đều sẽ không bỏ qua.”
Anh cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng hẳn: “Chúng ta về nhà.”
Khuôn mặt Hứa Văn lúc này đã méo mó vặn vẹo.
Cô ta nhìn người mẹ đang quỳ gập dưới đất, nhìn Chu Hạ đang ôm tôi, nhìn đám phóng viên vừa quay ngoắt ống kính, đột nhiên phát ra một tiếng rít chói tai.
“Giả dối! Tất cả đều là giả!”
Cô ta móc điện thoại từ trong túi ra, điên cuồng lướt màn hình: “Các người xem đi! Những bức ảnh này! Những video này! Lâm Thính chính là tiểu tam! Cô ta quyến rũ Chu Hạ! Cô ta…”
“Hứa Văn,” Chu Hạ lạnh lùng ngắt lời, “Những bức ảnh đó là do cô đánh cắp từ kho lưu trữ đám mây của tôi. Cô hack điện thoại dự phòng của tôi, đồng bộ album ảnh cá nhân suốt 3 năm của tôi. Có cần tôi tung cả lịch sử giao dịch giữa cô và bọn hacker ra không?”
Tay cô ta cứng đờ.
“Còn nữa,” Chu Hạ tiếp tục bóc trần, “Giấy chứng nhận kết hôn cô làm giả, vết tích photoshop quá rõ ràng. Cô tưởng cư dân mạng bị mù không nhìn ra à?”
Đám phóng viên bắt đầu bàn tán xôn xao: “Đúng thật… cái dấu mộc in chìm hình như hơi méo…”
Giọng Chu Hạ lạnh như băng: “Chiếc nhẫn trên tay trái của cô là của vợ tôi. Mật mã két sắt là mẹ cô nói cho cô biết đúng không?”
Dì Trương rùng mình, khóc càng thảm thiết hơn: “Tôi không biết… tôi không biết nó sẽ lấy trộm nhẫn… Tôi chỉ định cho nó xem qua thôi…”
“Mẹ!” Hứa Văn hét lên, “Mẹ khóc cái gì mà khóc! Đứng lên! Chúng ta vẫn chưa thua!”
Cô ta đột ngột ngẩng đầu lên, trong mắt vằn vện tơ máu, trừng trừng nhìn tôi.
“Lâm Thính!”
Cô ta thò tay vào túi áo khoác.
“Cô đừng tưởng thế này là xong!”
Một tia sáng lạnh lẽo léo lên.
Đó là một con dao gọt hoa quả, lưỡi dao lóe lên tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn flash.
“Hứa Văn!” Chu Hạ quát lớn.
Nhưng cô ta đã lao tới.
Mục tiêu của cô ta rất rõ ràng, mũi dao chĩa thẳng vào ngực tôi.
Tôi chết trân tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
“Cẩn thận!”
Chu Hạ hích mạnh tôi ra.
Tôi loạng choạng lùi lại, va vào bàn trà phía sau.
Tiếng gốm sứ vỡ choang, tiếng la hét của đám đông tạo thành một mớ hỗn độn.
Tôi ngẩng đầu lên, thấy Chu Hạ đang chắn ngay trước mặt mình.
Con dao đó, cắm phập vào bụng trái của anh.
Máu tươi nhanh chóng thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng, loang lổ lan rộng trên mặt vải.
“Chu Hạ!”
Tôi nhào tới, đỡ lấy thân hình đang gục xuống của anh.
Tay anh ôm chặt vết thương, máu từ kẽ tay trào ra, ấm nóng và nhớp nháp.
“Gọi xe cấp cứu! Mau gọi cấp cứu!” Tôi gào thét đến lạc cả giọng.
Vệ sĩ xông lên, đè nghiến Hứa Văn xuống sàn.
Cô ta vẫn đang giãy giụa như một con chó điên, miệng không ngừng rủa xả: “Chết đi! Chết đi! Bọn mày đáng chết hết!”
Sắc mặt Chu Hạ nhanh chóng trở nên nhợt nhạt, trên trán rịn ra tầng mồ hôi lạnh.
Anh giơ tay lên, định lau nước mắt cho tôi, nhưng lại phát hiện tay mình dính đầy máu.
“Đừng khóc…” Anh cố nặn ra một nụ cười, “Anh không sao…”