Nhưng bà lại nói là—

“Ông ấy không phải người xấu.”

Giọng rất khẽ, rất khẽ.

Tôi ngồi xổm xuống mở thùng, ngón tay xé lớp băng keo niêm phong, xé rất chậm.

“Con biết.”

Tôi nói.

Ông không phải người xấu.

Ông chỉ là đem lòng tốt của mình cho người khác, còn món nợ thì để lại cho chính con trai mình.

Ngày hai mươi chín Tết, tôi lái xe đi ngang qua con ngõ cũ.

Không phải cố ý đi. Chỉ là từ công trường phía nam trở về, đi đường cũ nhanh hơn đường mới bảy phút.

Khi xe đi qua đầu ngõ đó, tôi liếc vào trong một cái.

Tất cả đều đã thay đổi.

Những căn nhà cũ bị ngập nước làm hỏng phần lớn đã bị dỡ đi xây lại. Nhà bê tông, tường ngoài dán gạch men, cửa sổ nhôm kính.

Chỉ có căn ở cuối ngõ vẫn như cũ — tường gạch xám, cửa gỗ, ngói trên mái thiếu mấy mảnh, được vài tấm bạt nhựa đè lên.

Đó là nhà tôi.

Không đúng. Là căn nhà cũ ở bên cạnh phòng trọ mà bố tôi ở. Phòng trọ ở tầng hai, phải đi lên bằng cầu thang sắt bên cạnh.

Tôi đỗ xe ở đầu hẻm.

Không tắt máy.

Ngồi một lúc.

Trên kính chắn gió có một giọt nước. Không biết là mưa hay sương, nó từ từ trượt xuống theo mặt kính, đi một đường ngoằn ngoèo, rồi dừng lại ở chỗ cần gạt nước.

Kiếp trước, tôi đã nhìn con hẻm này trên xe lăn không biết bao nhiêu lần.

Lúc đó góc nhìn là từ dưới nhìn lên — mặt ghế xe lăn rất thấp, tầm mắt tôi vừa khớp với rãnh thoát nước của con hẻm, đầy lá rau thối và nước bẩn.

Còn bây giờ tôi ngồi ở ghế lái, nhìn ra ngoài qua cửa kính, con hẻm trở nên nhỏ đi.

Nhỏ đến mức khó tin.

Con hẻm mà năm đó tôi thấy không thể nào bước ra được, lái xe mười giây là đã hết.

Tôi mở cửa xe.

Đi vào con hẻm.

Giày giẫm lên phiến đá xanh, vang lên từng bước một.

Đi đến trước căn nhà cũ thì dừng lại.

Cửa sân khép hờ.

Bên trong truyền ra một tiếng động — rất nhẹ, như tiếng một thứ gì đó được đặt lên mặt bàn.

Tôi không đẩy cửa.

Chỉ nhìn qua khe cửa.

Trong sân có căng một sợi dây phơi quần áo. Trên đó treo một chiếc áo sơ mi — màu xám kiểu đã giặt vô số lần, cổ áo mòn đến xù lông.

Cửa phòng chính đang mở. Đèn sáng rồi — ánh vàng, công suất không đủ, chỉ soi rõ một góc bàn.

Bố tôi ngồi trước bàn.

Trước mặt ông đặt một phần cơm — một bát cơm trắng, một đĩa dưa muối, một bát sứ tráng men ngâm mì ăn liền.

Ông không ăn.

Ông đang nhìn một tấm ảnh.

Ảnh cỡ bốn inch, đã cán màng, nhưng các góc vẫn bị cong lên.

Tôi nhận ra tấm ảnh đó.

Là ảnh gia đình chụp lúc tôi năm tuổi.

Ông dùng hai ngón tay thô ráp, đầy chai sạn kẹp lấy mép tấm ảnh, đầu ngón tay đè lên mặt ảnh rất nhẹ, như sợ làm nhàu tờ giấy.

Miệng ông đang động.

Tôi không nghe rõ ông nói gì.

Nhưng tôi nhìn thấy hình dạng đôi môi của ông —

Hai chữ.

Mở ra khép vào, lặp đi lặp lại trong im lặng.

Tiểu Yến.

Tiểu Yến.

Tiểu Yến.

Không ai trả lời ông.

Trong phòng chỉ có hơi nóng của mì ăn liền bốc lên, tan thành một màn sương trắng phía trên đầu ông.

Tôi đứng ngoài khe cửa rất lâu.

Lâu đến mức đế giày dính đầy bùn ướt trong hẻm.

Rồi tôi lùi lại một bước.

Quay người.

Rời khỏi con hẻm.

Khi đi tới cạnh xe, tôi dừng lại.

Cúi đầu nhìn hai chân mình.

Giày da dính bùn, ống quần ướt một vòng.

Hai chân.

Rất tốt.

Nguyên vẹn.

Có thể đi. Có thể chạy. Có thể ngồi xổm xuống. Có thể đứng dậy.

Kiếp trước, tôi đã mất chúng.

Cùng với từng ngày, từng giây trong mười năm này, cùng với mọi khoảnh khắc lẽ ra phải đứng thẳng đối mặt.

Kiếp này, tôi đã giành lại chúng.

Tôi mở cửa xe.

Ngồi vào trong.

Cài dây an toàn.

Tay đặt trên vô lăng, không lập tức khởi động.

Trong gương chiếu hậu, con hẻm ấy yên tĩnh đến lạ.

Ánh chiều tà rơi vào đó, trải một lớp màu cam đỏ lên nền đá xanh.

Ở một nơi rất xa, có tiếng pháo nổ — nhà ai đó đang đốt pháo đón năm mới sớm.

Tôi vặn chìa khóa.

Xe nổ máy.

Lăn qua đầu hẻm.