Nhưng là cố ý nói cho Thiên Đế nghe.
Sắc mặt Thiên Đế khẽ biến.
Vương Mẫu Nương Nương quay người lại, nhìn về phía Thiên Đế.
“Bệ hạ, sự việc nhân quả chưa rõ, không nên vội vàng kết luận.”
“Thương Diệu trấn thủ biên cương Thiên Giới mấy chục vạn năm, lao khổ công cao, không có hắn, làm gì có giang sơn thái bình của đệ hôm nay.”
“Đệ không thể vì chút giận hờn nhất thời mà làm lạnh lòng công thần.”
Lời nói của nàng có lý có lẽ, vô tư không thiên vị.
Cho Thiên Đế một bậc thềm để bước xuống.
Thiên Đế im lặng một lúc lâu.
Cuối cùng hừ lạnh một tiếng.
“Thôi được!”
“Hôm nay nể mặt hoàng tỷ, tạm tha cho hắn một lần!”
“Nhưng mà!”
Ngài xoay chuyển lời nói.
“Nữ quỷ này, và yêu thai trong bụng ả, tuyệt đối không được tiếp tục ở lại Thương Lan Cung!”
Vương Mẫu Nương Nương gật đầu.
“Đó là điều tự nhiên.”
Nàng nhìn ta, ôn hòa nói.
“Hài tử ngoan, từ hôm nay trở đi, ngươi hãy chuyển tới Dao Trì Cung của ta ở tạm.”
“Chờ khi ngươi bình an sinh hạ đứa trẻ, bổn cung sẽ định đoạt cho mẹ con ngươi.”
“Ngươi, có bằng lòng không?”
Ta ngẩn người.
Đến Dao Trì Cung?
Đó chẳng phải là địa bàn của Dao Trì Tiên Quân sao?
Ta theo bản năng nhìn về phía Thương Diệu.
Mày Thương Diệu cũng nhíu chặt lại.
Nhưng khi chạm phải ánh mắt không thể từ chối của Vương Mẫu Nương Nương.
Cuối cùng, hắn vẫn khẽ gật đầu với ta.
Đây là cách phá giải cục diện duy nhất lúc này.
Ta hít sâu một hơi, nhún mình thi lễ với Vương Mẫu Nương Nương.
“Bạch Vi, tạ ơn Nương Nương.”
14. Yến tiệc Dao Trì
Cuối cùng ta vẫn đi theo Vương Mẫu Nương Nương, ở lại Dao Trì Cung.
Thương Diệu không đi theo.
Lúc rời đi, hắn nhìn ta một cái thật sâu.
Trong ánh mắt ấy có lo lắng, có không nỡ, còn có một chút dặn dò mà ta không đọc hiểu được.
Dao Trì Cung là nơi tuyệt mỹ nhất Cửu Trùng Thiên.
Tiên khí lượn lờ, quỳnh hoa trải lối.
Đình đài lầu các, mỹ luân mỹ hoán.
Thế nhưng ta lại có cảm giác như mình vừa nhảy từ một chiếc lồng này sang một chiếc lồng khác tinh xảo hơn.
Vương Mẫu Nương Nương sắp xếp cho ta ở một cung điện vô cùng thanh u.
Tiên nga ở đây đối đãi với ta thập phần cung kính.
Tiên quả linh tuyền dâng lên còn tốt hơn Thương Lan Cung vài phần.
Vương Mẫu Nương Nương cũng tỏ ra vô cùng thân thiện và hiếu kỳ với ta.
Nàng thường xuyên tìm ta trò chuyện.
Hỏi ta một số chuyện dưới phàm gian.
Cũng hỏi ta về tất cả mọi thứ liên quan đến đứa trẻ này.
“Hài tử, ngươi thực sự không nhớ cha của đứa bé này là ai sao?”
Nàng nâng một chén tiên trà, bộ dạng như tùy ý hỏi.
Ta cười khổ lắc đầu.
“Nương Nương, nếu ta biết thì cũng không đến nông nỗi như ngày hôm nay.”
Vương Mẫu Nương Nương nhìn ta, u oán thở dài một tiếng.
“Thật là một đứa trẻ khổ mệnh.”
Trong mắt nàng toát lên chút thương xót.
“Bạch Vi, bổn cung nói với ngươi một câu móc ruột gan.”
“Đứa trẻ trong bụng ngươi, quá đỗi bất phàm.”
“Sự ra đời của nó, nhất định sẽ phá vỡ sự cân bằng của Tam Giới.”
“Sự tồn tại như vậy, đối với bản thân nó, đối với ngươi, đều không phải là chuyện tốt lành gì.”
Tim ta chìm xuống.
“Vậy ý của Nương Nương là?”
“Bổn cung có thể chỉ cho ngươi một con đường sáng.”
Vương Mẫu Nương Nương hạ chén trà, nghiêm túc nhìn ta.
“Đợi sau khi đứa trẻ chào đời, ngươi hãy giao nó cho bổn cung.”
“Bổn cung sẽ nhận nó làm nghĩa tử, nuôi dưỡng tại Dao Trì, đích thân dạy bảo.”
“Để nó trở thành thái tử Thiên Đình tương lai, danh chính ngôn thuận kế thừa đại thống.”
“Còn ngươi, với tư cách là mẹ ruột của nó, bổn cung cũng sẽ cho ngươi một danh phận, để ngươi liệt vào tiên ban, hưởng vinh hoa phú quý muôn đời.”
“Ngươi thấy thế nào?”
Lời của nàng như một chiếc bánh vẽ khổng lồ từ trên trời rơi xuống.
Đẹp đẽ đến mức khiến người ta không dám tin.