Tôi cảm thấy giữa tôi và Phó Thanh Vũ chẳng có gì để nói.
Ngày cưới của anh chỉ còn chưa đầy nửa tháng.
Tôi chỉ là một người không biết còn sống được bao lâu, là kẻ không có tương lai.
“Chúng ta không cần thiết phải gặp nhau nữa đâu.”
“Tôi đã gặp Bảo Bảo rồi.”
Gần như cùng lúc, giọng chúng tôi vang lên.
Trái tim tôi chợt trầm xuống.
Điều tôi không muốn nhìn thấy nhất rốt cuộc vẫn đã xảy ra.
Trầm mặc một lúc, tôi mới chậm rãi lên tiếng.
“Gặp ở quán cà phê lần trước đi.”
Phó Thanh Vũ khựng lại một chút, sau đó mới phản ứng ra tôi đang nói đến quán cà phê lúc trước bị người được nhận nuôi cho leo cây.
Chuông gió của quán cà phê đung đưa khe khẽ.
Cánh cửa mở hé thỉnh thoảng lại để gió ẩm lạnh lùa vào, thổi mùi ngọt ngấy pha lẫn cháy khét, hương húng quế xen với cam quýt trong tiệm bay đi thật xa.
Khi Phó Thanh Vũ đẩy cửa bước vào, tôi đã ngồi ở vị trí lần trước anh ngồi để đợi anh rồi.
Tôi gầy, trắng đến mức khớp xương trên bàn tay cầm cốc cà phê gần như trong suốt.
Thấy Phó Thanh Vũ ngồi xuống đối diện, tôi liền đi thẳng vào vấn đề.
“Bảo Bảo là con của một mình tôi, không liên quan gì đến anh.”
Nắm đấm của anh siết chặt, như đang kìm nén điều gì đó, giọng Phó Thanh Vũ rất khẽ.
“Vậy cô giải thích thế nào về việc Bảo Bảo lúc nhỏ giống tôi y như đúc?”
Hàng mi rũ xuống của tôi khẽ run, đặt cốc xuống, cố làm ra vẻ bình tĩnh nói.
“Trẻ con lúc nhỏ đứa nào chả trông giống nhau.”
Như bị sự ngụy biện của tôi chọc cho bật cười, vành mắt Phó Thanh Vũ hơi đỏ.
“Trên đường tới đây tôi đã cho người đi tra rồi, cô căn bản chưa từng kết hôn, Giang Lạc Huyên, cô còn muốn lừa tôi đến khi nào? Tại sao không nói cho tôi biết?”
Nghe đến đó, tôi mới ngẩng đầu nhìn Phó Thanh Vũ.
Đây là lần gặp mặt này, cũng là lần đầu tiên tôi và Phó Thanh Vũ nhìn thẳng vào mắt nhau.
Những cảm xúc cuộn trào, phức tạp trong đáy mắt hai chúng tôi đều như thủy triều dâng lên.
Giọng tôi run rẩy, có chút khàn khàn.
“Bốn năm trước chúng ta đã chia tay rồi, đứa bé là do tôi nhất quyết muốn sinh, cũng là do tôi tự mình nuôi lớn. Giống như trước đây, coi như không biết gì nữa không được sao?”
“Nhất định phải làm rõ đến thế làm gì? Anh sắp kết hôn rồi, tôi cũng đã tìm cho con một gia đình hạnh phúc, cứ mơ mơ hồ hồ sống tiếp như vậy chẳng phải tốt hơn sao? Đào sâu ngọn nguồn đối với cả hai chúng ta đều không có lợi!”
Như thể không còn kìm nén nổi nữa, Phó Thanh Vũ cũng nâng cao giọng.
Mang theo oán khí vì bốn năm tìm kiếm không kết quả, cùng với nỗi sợ hãi sau khi suýt nữa mất đi tôi.
“Nhưng cô cũng đâu có cho tôi cơ hội! Bốn năm trước cô đột nhiên rời đi không một lời từ biệt, tôi tìm cô ngày đêm không ngơi, mỗi ngày tôi đều nghĩ, cô đã đi đâu, một mình sống có tốt không, có bị ai bắt nạt không.”
“Biết bao lần nửa đêm tỉnh giấc, tôi đều hối hận tại sao lúc trước không giữ được cô.”
Giọng Phó Thanh Vũ nhuốm thêm một tia nghẹn ngào.
“Giang Lạc Huyên, tôi chỉ muốn hỏi cô một câu, rốt cuộc là vì sao mà lúc ấy cô lại ném bỏ tình cảm của chúng ta, đến mức đứa con của chúng ta, dù sinh ra trong một gia đình không có cha yêu thương, cũng nhất định phải rời đi như vậy chứ!?”
Chương 10
Buổi chiều ngày thường, quán cà phê thân tử không quá đông người.
Trong đáy mắt đỏ ngầu của Phó Thanh Vũ thấp thoáng sự điên cuồng.
Cảm giác hoảng hốt suýt nữa mất đi tôi khiến anh không còn để ý xem việc cúi đầu trước, thừa nhận rằng bốn năm qua anh vẫn chưa buông bỏ đoạn tình cảm này có phải quá hèn mọn hay không.
Anh chỉ muốn dốc hết tất cả, liều mạng giữ lấy tôi.
Phó Thanh Vũ nhìn tôi, trong mắt là sự cố chấp muốn khẩn thiết tìm một câu trả lời.
“Không có vì sao cả, tôi không yêu anh nữa, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc tôi muốn có một đứa con của riêng mình.”