Đêm đó anh cuối cùng cũng không ra tay. Trước khi đi, anh bỏ lại một câu: “Em cứ làm loạn thế này thì ngày tháng sau này có sống nổi không?”
Tôi đứng ở cửa nhìn bóng lưng anh, khẽ đáp: “Là các người không muốn tôi sống yên ổn.”
Ngày hôm sau đi làm, lần đầu tiên tôi chủ động hẹn bạn thân Đường Ninh gặp mặt. Đường Ninh là bạn đại học, tốt nghiệp xong làm luật sư, tính cách còn quyết đoán hơn cả tôi. Tôi kể cho cô ấy nghe từng chuyện một trong năm qua. Nghe xong, cô ấy không buồn uống cafe, hỏi thẳng tôi: “Mày có muốn ly hôn không?”
Tôi siết chặt chiếc ly, im lặng hồi lâu. Thú thật, trước đó không phải tôi chưa từng nghĩ đến. Nhưng mỗi lần ý nghĩ đó vừa lóe lên, tôi lại tự dập tắt. Tôi và Chu Tự yêu nhau ba năm mới cưới, đám cưới không nhỏ, họ hàng bạn bè đều biết chúng tôi tình cảm mặn nồng. Mẹ tôi luôn bảo kết hôn không dễ, đừng dễ dàng nhắc chuyện ly hôn. Và trong lòng tôi luôn có một sự không cam tâm. Tôi cứ nghĩ, chỉ cần Chu Tự đứng về phía mình, chỉ cần mẹ chồng dọn đi, cuộc sống sẽ ổn.
Nhưng bữa tiệc hôm đó như một gáo nước đá dội thẳng từ đầu xuống chân. Tôi cuối cùng cũng hiểu ra. Chu Tự chưa bao giờ bị kẹt ở giữa. Anh luôn đứng về phía mẹ anh. Chỉ là mỗi khi cần một người nhượng bộ, anh luôn chọn tôi.
“Tao không biết.” Tôi thấp giọng nói.
Đường Ninh nhìn tôi: “Vậy tao hỏi cách khác. Mày có muốn tiếp tục sống như thế này không?”
Tôi lặng người. Cô ấy đẩy tờ khăn giấy đến trước mặt tôi, giọng dịu lại: “Lâm Vãn, không phải mày không nỡ bỏ anh ta, mà là mày tiếc những tình cảm mình đã bỏ ra, và sợ ly hôn rồi người ta nói ra nói vào. Nhưng hôn nhân không phải là cuộc thi xem ai nhịn giỏi hơn.”
“Việc mày cần làm nhất bây giờ không phải là quyết định ly hôn hay không, mà là bảo vệ tài sản của mình, thu thập bằng chứng.”
“Sao kê ngân hàng, sổ đỏ, hóa đơn mua trang sức, tin nhắn, ghi âm, có bao nhiêu lưu lại bấy nhiêu. Đặc biệt là việc họ tự ý treo biển bán nhà mày, phải giữ bằng chứng.”
“Còn nữa, đừng quay về cái nhà đó ở nữa. Ít nhất là trước khi mày nghĩ thông suốt, hãy tách mình ra trước.”
Tôi gật đầu. Cô ấy hỏi tiếp: “Tài sản chung có bao nhiêu?” Tôi báo một con số. Cô ấy nhíu mày: “Mày đã kiểm tra chưa? Có giao dịch bất thường nào không?”
Câu nói này làm tôi bừng tỉnh. Tôi và Chu Tự có một tài khoản chung để chi tiêu gia đình. Tôi không để ý vì tiền nhà và điện nước đều tự động trừ, tôi mặc định số tiền còn lại vẫn ở đó. Chiều hôm đó, tôi xin nghỉ nửa ngày chạy ra ngân hàng in sao kê. Khi tờ giấy hiện ra, mặt tôi trắng bệch.
Trong nửa năm, có 7 khoản chuyển tiền lớn, tổng cộng 268 triệu. Người nhận có hai người: một là Chu Hàng, hai là Vương Quế Hương. Khoản đầu tiên là 50 triệu, nội dung ghi: “Chuẩn bị nhà cưới”.
Tôi chỉ vào tờ giấy, tay run bần bật. Cô nhân viên ngân hàng thấy sắc mặt tôi không ổn, khẽ hỏi: “Cô không sao chứ ạ?”
Tôi nói: “Phiền cô in giúp tôi sao kê một năm gần đây.”
Sao kê một năm hiện ra, con số còn khủng khiếp hơn: tổng cộng 384 triệu. Trong đó có một khoản 88 triệu là tiền thưởng dự án tháng thứ hai sau khi cưới. Tôi định dùng để đổi xe, nhưng Chu Tự bảo cứ để vào tài khoản chung, sau này dùng để sửa phòng cho con.
Nghĩ lại đúng là nực cười. Phòng cho con thì không có, nhưng kinh phí hẹn hò cho em chồng thì có đủ. Tôi chụp ảnh từng tờ sao kê gửi cho Đường Ninh. Cô ấy trả lời ngay: “Đừng đánh động họ. Xem có tìm được bằng chứng họ thảo luận về việc dùng số tiền này không.”
Tôi nhìn điện thoại, lòng như bị ai cào xé. Không phải vì tiền, mà vì sự phản bội triệt để. Người bạn tin tưởng nhất lại coi niềm tin của mình là mật mã rút tiền.