“Tốt nhất cậu hãy khai ra tất cả những gì mình biết, cho dù cậu không nói, cảnh sát cũng có thể điều tra ra, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.”
Nhìn những chiếc lá rơi ngoài cửa sổ, khóe môi tôi khẽ cong lên.
“Muốn nghe sự thật à? Vậy thì tôi sẽ rộng lòng mà nói cho các anh biết.”
“Bởi vì tôi, đã chẳng còn sống được bao lâu nữa rồi.”
9.
Trong đồn cảnh sát, tôi tháo bộ tóc giả của mình xuống, để lộ phần đầu gần như trụi hết tóc sau hóa trị.
Đón nhận ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tôi chậm rãi kể lại chuyện quá khứ.
Tôi và bạn gái Lục Tiểu Khiết quen nhau đã mười năm.
Chúng tôi quen nhau từ thời trung học, đến khi lên đại học, tôi đưa cô ấy về gặp mẹ tôi.
Cha mất sớm, tôi được mẹ một mình nuôi lớn, mẹ chính là người thân duy nhất của tôi.
Mẹ rất hài lòng với tình hình của Lục Tiểu Khiết, thế là tôi và Lục Tiểu Khiết đính hôn.
Có vị hôn thê rồi, trước khi tốt nghiệp tôi cũng xin được một công việc khá tốt, mẹ không còn phải vất vả vì tôi nữa, tôi cứ tưởng mọi thứ đều tràn đầy hy vọng.
Không ngờ sau khi tốt nghiệp, tất cả đã thay đổi.
Mẹ tôi bị chẩn đoán suy thận, người mẹ nằm trên giường bệnh đã không còn thần sắc như trước, để chăm sóc mẹ, tôi chỉ có thể cắn răng xin nghỉ công việc lương cao.
Nguồn thận khó tìm, viện phí lại đắt đỏ, tỷ lệ mẹ hồi phục gần như bằng không.
Đúng lúc này, bệnh viện thông báo đã tìm được nguồn thận mới.
Tôi mừng đến phát khóc, không ngờ Lục Tiểu Khiết lại tự ý làm thủ tục xuất viện cho mẹ tôi.
Nguồn thận mà tôi chờ đợi rất lâu, cuối cùng lại được dùng cho người khác.
Tôi xông đến trước mặt Lục Tiểu Khiết hỏi cho ra lẽ, cô ta lại nói:
“Chu Minh, anh và tôi đã đính hôn rồi, anh còn trẻ như vậy mà đã phải gánh món nợ phẫu thuật khổng lồ, anh bảo tôi phải làm sao đây?”
“Mẹ anh đã già rồi, thân thể lại kém như vậy, cho dù ghép thận thành công thì cũng sống được bao lâu nữa đâu.”
Tôi tát Lục Tiểu Khiết một cái, đó là lần đầu tiên tôi đánh cô ta.
Cô ta có thể chia tay với tôi, có thể mặc kệ, nhưng cô ta lại cố tình chọn làm thủ tục xuất viện, để tôi phải trơ mắt nhìn cơ hội chữa khỏi của mẹ trôi qua một cách tàn nhẫn.
Mẹ chết rồi.
Trước khi lâm chung, mẹ nói với tôi, là bà tự muốn xuất viện, bà nói tôi hiểu lầm Lục Tiểu Khiết rồi, bà mong tôi và cô ta có thể sống tốt với nhau.
Tôi như phát điên mà chạy đi tìm Lục Tiểu Khiết, cảm giác áy náy lấp đầy trái tim tôi.
Chúng tôi hòa lại, nhưng cũng bắt đầu xa cách.
Tôi tin chắc rằng, chỉ cần tôi dùng tình yêu bền bỉ không thay đổi, thì có thể bù đắp cho sai lầm mình đã gây ra.
Đúng lúc này, tôi gặp Lâm Kiệt.
Anh ta là đồng nghiệp của Lục Tiểu Khiết.
Tôi lần đầu thấy anh ta ở buổi tiệc liên hoan công ty của Lục Tiểu Khiết, nhưng lại phát hiện anh ta đang lau miệng cho cô ấy.
Một cơn ghen tức và phẫn nộ lập tức dâng lên, tôi túm lấy cổ áo Lâm Kiệt.
Nhưng Lục Tiểu Khiết lại chỉ thẳng vào mặt tôi mà mắng: “Chu Minh, anh đang làm gì vậy, tôi và Lâm Kiệt chỉ là bạn bè bình thường thôi, anh ấy có vị hôn thê, là do đầu óc anh bẩn thỉu!”
Tôi buông tay, xin lỗi rồi lủi thủi bỏ chạy, chẳng khác nào một con chuột chạy qua đường.
Sau đó, Lục Tiểu Khiết càng xa cách tôi hơn, dù chúng tôi nằm chung một giường, nhưng tôi vẫn cảm giác khoảng cách giữa cô ấy và tôi đang dần bị kéo xa.
Nhưng tôi không nỡ rời bỏ cô ấy, cũng không nỡ để mẹ thất vọng.
Tôi cố gắng làm thân với Lâm Kiệt như anh em, Lâm Kiệt ngoài dự đoán là người rất dễ nói chuyện, thậm chí thái độ của Lục Tiểu Khiết đối với tôi cũng tốt lên không ít.
Cuộc sống lại trở về quỹ đạo ban đầu.
Không hiểu vì sao, rõ ràng tâm trạng thoải mái hơn rất nhiều, nhưng cơ thể lại ngày càng tệ.