May mà vết thương không sâu, cũng không đụng tới chỗ hiểm.
Xử lý xong vết thương đã là một ngày sau, tôi lại bị đưa về đồn cảnh sát lần nữa.
Trong phòng thẩm vấn quen thuộc, cảnh sát Trịnh đưa cho tôi một chiếc khăn.
Lúc này tôi mới phát hiện, vết thương lại đang rỉ máu.
Đợi tôi lau sạch máu trên người xong, anh ta mới bình tĩnh lên tiếng: “Lâm Kiệt chết rồi, cậu biết không?”
Tôi lắc đầu, rồi lại gật đầu, nhìn qua tấm kính đối diện thấy gương mặt mình tái nhợt.
“Tôi… tôi biết, nhưng tôi không hề muốn giết anh ta, là anh ta muốn giết tôi, tôi chỉ là tự vệ chính đáng thôi!”
“Cảnh sát Trịnh, tôi đã bị anh ta làm bị thương thành thế này rồi, nếu còn không phản kích, tôi sẽ chết mất!”
Tôi ngẩng đầu lên, chỉ vào vết thương vẫn đang không ngừng rỉ máu.
Cảnh sát Trịnh im lặng rất lâu, giọng trầm xuống: “Chu Minh, đừng giả bộ nữa, đây là một vụ án mạng.”
“Cậu chính là hung thủ giết Lục Tiểu Khiết và Lâm Kiệt đúng không?”
Tôi sững ra một chút, giận dữ đứng bật dậy: “Cảnh sát Trịnh, anh đang nói gì vậy? Lục Tiểu Khiết là do Lâm Kiệt giết, còn cái chết của Lâm Kiệt cũng chỉ là một tai nạn.”
“Tôi mới là người bị hại, sao anh có thể nói tôi là hung thủ giết họ được!”
Ánh mắt sắc lạnh của cảnh sát Trịnh ghim chặt vào tôi: “Người chết sao có thể tấn công cậu chứ? Cậu và tôi đều biết, trước khi Lâm Kiệt ra tay với cậu, hắn đã chết rồi.”
Nói rồi, cảnh sát Trịnh ném qua một xấp báo cáo kiểm nghiệm.
Pháp y thường căn cứ vào độ cứng của thi thể, tình trạng phân hủy, vân vân để phán đoán thời gian tử vong.
Nhưng họ rất ít khi dùng máu để suy đoán thời gian.
Bởi tốc độ oxy hóa của máu cực nhanh, khi thi thể bị phát hiện thì phần lớn đã không còn có thể dựa vào máu để phân biệt thời gian chết nữa.
“Cậu đã bỏ qua một điểm rất quan trọng, từ lúc cậu gọi điện cho tôi đến khi cảnh sát tới hiện trường, chỉ có mười phút.”
“Lâm Kiệt vừa mới chết, máu lẽ ra phải là màu đỏ tươi, nhưng khi cảnh sát đến nơi, máu của hắn đã chuyển thành màu đỏ sẫm do bị oxy hóa.”
“Nói cách khác, hắn đã chết trước khi cậu báo án, thời gian tử vong sớm hơn ít nhất nửa tiếng so với thời điểm cậu khai báo, cậu đã ngụy tạo hiện trường bị tấn công.”
“Chu Minh, tại sao cậu lại nói dối?”
Nhìn những chứng cứ mà cảnh sát Trịnh bày ra, tôi thấp giọng bật cười.
Tôi cứ nghĩ, bọn họ phải đợi tôi chết rồi mới phát hiện ra sự thật cơ.
Tiếng cười càng lúc càng lớn, cho đến khi tôi cười đủ rồi mới ngẩng đầu lên.
“Phải, tôi thừa nhận là tôi đã giết Lâm Kiệt.”
“Bởi vì hắn đáng đời, hắn phải chết!”
Đám cảnh sát đang thẩm vấn xung quanh lập tức đổi sắc mặt.
Cảnh sát Trịnh nghiêm mặt: “Lục Tiểu Khiết cũng do cậu giết, đúng không?”
“Pháp y đã phát hiện dư lượng thuốc mê trong cơ thể Lâm Kiệt, loại thuốc mê nồng độ cao này, dù hắn có tỉnh táo cũng sẽ vì thế mà mất đi năng lực hành động.”
“Trong cơ thể Lục Tiểu Khiết cũng có loại thuốc mê này.”
“Còn cái tài khoản ‘Kiệt’ trong nhóm chat, cũng là do cậu tự biên tự diễn gửi đi, mục đích chính là đẩy cái chết của Lục Tiểu Khiết lên đầu Lâm Kiệt, rồi lấy lý do tự vệ chính đáng để giết Lâm Kiệt, tránh bị pháp luật trừng trị, đúng không?”
Tôi vỗ tay: “Không ngờ tôi đã tính toán lâu như vậy, cuối cùng lại thất bại ở chi tiết kiểu này.”
“Nhưng cũng tốt, ngay từ đầu tôi đã muốn cùng bọn họ đồng quy vu tận.”
Cảnh sát Trịnh nhíu mày: “Tại sao? Động cơ gây án của cậu là gì?”
Tôi nhún vai:
“Động cơ gây án? Lục Tiểu Khiết là bạn gái tôi, Lâm Kiệt là anh em tốt của tôi, vậy mà bọn họ lại cùng nhau phản bội tôi.”
“Giết người vì tình, đó chính là động cơ gây án của tôi.”
“Bố trí kín kẽ như vậy, vậy mà cậu chỉ vì tình mà giết người?”