Hôm rời đi, ba Tô đã cho Trình Nghiên một khoản tiền không nhỏ, nên bây giờ việc Trình Văn Hiên có thắc mắc này cô cũng không bất ngờ.
Cô không hề cảm thấy hổ thẹn, vì số tiền đó là thứ cô xứng đáng nhận được, nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ nói thật với em trai.
“Chị theo người ta làm một dự án lớn, kiếm được kha khá tiền.”
Có lẽ từ sự thấu hiểu từ nhỏ, cậu cảm nhận được cô đang nói dối, nhưng cậu không vạch trần.
Ăn xong, họ trở về căn nhà thuê, kết quả lại nhìn thấy một người không ngờ tới ở dưới lầu.
Trình Nghiên dừng bước, Trình Văn Hiên bên cạnh cũng ngạc nhiên dừng lại.
Theo ánh mắt của chị gái, cậu nhìn thấy một người đàn ông với khuôn mặt tiều tụy ở cách đó không xa.
Tô Cẩn Niên cũng nhìn thấy cậu, đèn dưới khu chung cư không quá tối, hắn nhận ra ngay người này chính là người trong đoạn video mà Trình Nghiên xem ở phòng bệnh hôm đó.
Lúc đó Trình Nghiên nói với hắn là bạn học đại học lâu rồi không liên lạc, nhưng bây giờ xem ra không chỉ là bạn học đại học, mà còn là người cô muốn cứu khi ở bên hắn hai năm.
Trong khoảnh khắc, hắn nhớ đến những lời Trình Nghiên để lại trong ghi chú, nhìn thế nào cũng không thể là mối quan hệ bình thường.
Sự ghen tuông choán lấy lồng ngực, Tô Cẩn Niên sải bước đến trước mặt Trình Nghiên, thô bạo chất vấn:
“Cậu ta là ai? Cô vì cậu ta mà đến lừa dối tôi đúng không?!”
Trình Nghiên nhất thời sững người, quả thực không ngờ Tô Cẩn Niên lại tìm đến tận đây.
Thấy cô im lặng, trong lòng Tô Cẩn Niên nhói đau, hắn nắm chặt lấy cổ tay cô: “Trình Nghiên, cô nói đi!”
Trình Văn Hiên đứng cạnh thấy cảnh này cũng nổi giận, cậu đẩy Tô Cẩn Niên ra, buông lời không nể nang:
“Anh có bệnh à?! Bóp đau chị tôi rồi!”
Thấy hai người sắp sửa cãi nhau, Trình Nghiên thở dài, vỗ nhẹ lưng em trai: “Tiểu Hiên, em lên nhà trước đi.”
“Nhưng…”
“Ngoan, lên nhà trước đi.”
Trình Văn Hiên ba bước quay đầu một lần đi lên lầu, Tô Cẩn Niên cũng hung hăng trừng mắt nhìn theo bóng lưng cậu.
Đợi người đi khuất, Trình Nghiên mới lên tiếng: “Sao anh tìm được đến đây?”
Câu nói này khiến Tô Cẩn Niên nhớ lại việc Trình Nghiên dặn ba hắn không được tiết lộ tung tích trước khi đi, hốc mắt tức đến đỏ hoe.
“Cô yên tâm, không phải ba tôi nói cho tôi biết đâu, là tự tôi tìm đến. Nếu không phải ông ấy sống chết không chịu nói, sao tôi có thể tìm cô lâu đến thế!”
“Cô thực sự không muốn gặp tôi chút nào sao?”
Không hiểu được cơn giận vô cớ của hắn xuất phát từ đâu, Trình Nghiên nhàn nhạt nhìn hắn, giọng điệu cũng bình thản: “Chắc anh cũng biết rồi chứ, hợp đồng kết thúc là chúng ta không còn quan hệ gì nữa.”
“Tôi chưa ký vào đơn ly hôn, chúng ta vẫn chưa ly hôn!” Tô Cẩn Niên chằm chằm nhìn cô, khàn giọng gầm lên.
Trình Nghiên hơi khựng lại, quả thực không ngờ hắn vẫn chưa ký, nhưng cô cũng chỉ khựng lại giây lát.
“Anh ký hay chưa không liên quan đến tôi, dù sao tôi cũng đã ký rồi. Anh cũng không cần đến đây làm loạn, điều này chẳng thay đổi được gì đâu.”
Chỉ vài câu ngắn ngủi, Trình Nghiên trước sau vẫn giữ vẻ bình thản, giống như mọi ánh nhìn trong suốt hai năm qua.
So sánh lại, cảm xúc của Tô Cẩn Niên lại quá kích động. Hắn cũng nhận ra điều này, nỗi bi thương trong lòng càng sâu thêm.
“Cô lừa tôi… cô lừa tôi, cô lừa tôi suốt hai năm…”
Giọng điệu của Tô Cẩn Niên dường như mang theo nỗi tủi thân tột độ, khiến Trình Nghiên nghe xong cũng phải ngẩn người.
Khoảnh khắc này cô nhận ra, đối với Tô Cẩn Niên thì đây quả thực là một sự lừa dối, tưởng rằng người vợ yêu mình suốt hai năm hóa ra chỉ là do ba mẹ tìm đến tiếp cận vì mục đích trục lợi.
“Về việc đã lừa dối anh, tôi xin lỗi, thật xin lỗi.”