Lời bình vang lên: *”Tại Trung Quốc, có hơn 120 triệu người già sống độc thân. Nhiều người trong số họ thậm chí không có một lời nhắc nhở uống thuốc đúng giờ.”*
Hình ảnh chuyển sang sản phẩm của Thịnh Thần—hộp thuốc thông minh, thiết bị y tế từ xa, hệ thống gọi khẩn cấp một chạm, nền tảng hỗ trợ cộng đồng.
*”Công nghệ Thịnh Thần, để mỗi người già được già đi một cách tôn nghiêm.”*
Tiếng vỗ tay vang dội. Hiểu Tình nói lời cảm ơn. Câu cuối cùng là:
“Tôi muốn cảm ơn một người. Bà là một giáo viên ngữ văn trung học nghỉ hưu. Bà đã dùng nửa đời trước để giáo dục vô số học sinh, dùng nửa đời sau để chăm sóc mọi người xung quanh. Nhưng trong một thời gian dài, không ai chăm sóc bà.”
“Bà cho tôi thấy hình bóng của 300 triệu người già Trung Quốc—hy sinh tất cả, nhưng không nhận được sự bảo đảm xứng đáng.”
“Bà đang ngồi ở dưới kia.”
“Bà chính là mẹ tôi.”
Cả khán phòng im lặng một giây, rồi tiếng vỗ tay như sấm dậy. Ánh đèn xoay về phía tôi. Tôi ngồi đó, tay siết chặt chiếc khăn tay. Tôi không khóc, nhưng khăn tay đã ướt sũng.
Kết thúc buổi lễ, vài nhà đầu tư đến bắt tay tôi: “Cô Thẩm, cô nuôi dạy được một đứa con tuyệt vời quá.”… “Hiểu Tình là doanh nhân xuất sắc nhất tôi từng gặp.”
Tôi mỉm cười đáp lại từng người. Trong lòng nghĩ—con bé này hồi nhỏ còn không cán nổi vỏ sủi cảo. Nhìn con giờ xem.
Tối đó về khách sạn, Hiểu Tình giúp tôi tháo vòng cổ ngọc trai.
“Mẹ, hôm nay có mệt không?”
“Không mệt. Rất vui.”
“Tháng sau có một bài phỏng vấn của Forbes, họ muốn làm chuyên đề ‘Mẹ con doanh nhân’. Mẹ có muốn tham gia không?”
“Mẹ có phải doanh nhân đâu—”
“Mẹ chính là doanh nhân. Mẹ đã ‘tạo ra’ con.”
Tôi đánh nhẹ vào người con: “Khéo mồm.”
Quay về Bắc Kinh, cuộc sống lại trở nên