Chỉ có thể dùng cách vụng về của riêng mình để đối xử tốt với tôi.

“Vậy… trong USB có gì?” Tôi run rẩy hỏi.

“Là bằng chứng.”

Giọng Đội trưởng Lý trở nên vô cùng nghiêm nghị.

“Là toàn bộ bằng chứng tội phạm mà Trình Sơn đã dùng ba năm trời, liều mạng thu thập được.”

“Bao gồm sổ sách giao dịch, danh sách thành viên, và… một bản danh sách khách hàng hoàn chỉnh.”

“Danh sách này một khi bị phơi bày sẽ tạo ra một cơn sóng thần khủng khiếp.”

“Vì vậy, đồng chí Hứa An, thứ cô đang bảo vệ không chỉ là bản thân cô và đứa bé.”

“Cô đang bảo vệ tâm huyết ba năm của Trình Sơn, bảo vệ oan hồn của vô số nạn nhân, và quan trọng hơn hết, đó là niềm hy vọng duy nhất để nhổ tận gốc khối u ác tính này.”

“Tôi hiểu rồi.”

Tôi lau khô nước mắt, giọng nói không lớn nhưng vô cùng kiên định.

“Dù có chết, tôi cũng sẽ không để nó rơi vào tay lũ súc sinh đó.”

“Tốt lắm.”

Đội trưởng Lý nói.

“Trực thăng cứu hộ dự kiến sẽ đến đỉnh núi trong ba giờ nữa.”

“Trước lúc đó, cô phải đảm bảo an toàn cho bản thân.”

“Theo thông tin tình báo mới nhất của chúng tôi, trưởng thôn đã phát hiện ra vài điểm trú ẩn khác mà Trình Sơn để lại và đang rà soát từng chỗ một.”

“Chỗ của cô cũng sẽ sớm bị lộ thôi.”

“Bây giờ, tôi cần cô làm một việc cực kỳ nguy hiểm.”

06

“Việc gì?”

Tim tôi tức khắc thót lên tận cổ họng.

“Quay lại thôn.”

Giọng Đội trưởng Lý bình tĩnh không một gợn sóng.

“Cái gì?”

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Anh bảo tôi quay lại? Trở về cái địa ngục đó?”

“Chỗ đó bây giờ là nơi nguy hiểm nhất trên ngọn núi này!”

“Không.”

Đội trưởng Lý bác bỏ.

“Ngược lại mới đúng.”

“Theo binh pháp, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.”

“Toàn bộ nhân lực của chúng hiện đang đổ xô lên núi lùng sục cô.”

“Trong thôn lúc này đang hoàn toàn trống không.”

“Đây là một điểm mù tâm lý – dưới ngọn đèn là bóng tối.”

“Chúng tuyệt đối không ngờ cô dám dùng chiêu ‘hồi mã thương’ quay ngược trở lại.”

Tôi im lặng.

Tôi buộc phải thừa nhận, anh ấy nói có lý.

Nhưng, lý trí chấp nhận là một chuyện, vượt qua nỗi sợ hãi về mặt tình cảm lại là chuyện khác.

Ngôi làng đó là ngọn nguồn ác mộng của tôi.

“Tại sao tôi phải quay lại?” Tôi hỏi.

“Trình Sơn còn để lại thứ gì ở đó sao?”

“Đúng vậy.” Đội trưởng Lý đáp.

“Một thứ có thể giúp cô an toàn tuyệt đối, và cũng là thứ tóm gọn bọn chúng vào một mẻ lưới.”

“Nó nằm phía sau bài vị trong từ đường của thôn.”

“Trình Sơn đã dùng dao khắc một tọa độ ở mặt sau bài vị cuối cùng.”

“Tọa độ đó chỉ đến một hang động quân sự bị bỏ hoang, bên trong có vũ khí và nhu yếu phẩm anh ấy đã chuẩn bị sẵn, đủ để cô cầm cự cho đến khi chúng tôi tới.”

“Quan trọng hơn, ở đó có máy khuếch đại tín hiệu. Chỉ cần cô bước vào hang, chúng tôi có thể định vị cô chính xác đến từng centimet.”

“Đến lúc đó, dù có là thiên vương lão tử cũng đừng hòng đụng vào một sợi tóc của cô.”

Vũ khí, nhu yếu phẩm, định vị chính xác.

Viễn cảnh mà Đội trưởng Lý vẽ ra mang theo sức cám dỗ quá lớn.

Đây là một vụ đánh cược.

Thắng, mẹ con tôi sẽ sống.

Thua, vạn kiếp bất phục.

“Tôi làm.”

Chỉ do dự đúng 3 giây, tôi đưa ra quyết định.

Bởi vì tôi không còn lựa chọn nào khác.

Ngồi chờ là chờ chết.

Liều mạng đánh cược, ít ra còn một tia hy vọng.

“Rất tốt.”

Đội trưởng Lý dường như không bất ngờ với câu trả lời của tôi.

“Từ điểm trú ẩn của cô, có một con đường nhỏ kín đáo dẫn thẳng ra ngọn núi phía sau thôn.”

“Đó là lối mòn do bọn săn trộm lúc trước giẫm ra, chỉ có Trình Sơn mới biết.”

“Tôi sẽ gửi bản đồ lộ trình qua tín hiệu mã hóa đến điện thoại vệ tinh của cô ngay bây giờ.”

“Đi theo lộ trình đó, trong vòng 40 phút, cô sẽ đến được từ đường.”

“Nhớ kỹ, thời gian của cô không còn nhiều.”

“Bọn dân làng sẽ nhanh chóng phát hiện ra điểm trú ẩn trên núi là chỗ trống.”