Khóe miệng cậu ta cong lên một nụ cười ranh ma như ác quỷ, hoàn toàn không hợp với tuổi tác.

“Cả nước Nhật sẽ nổ tung.”

“Tốt lắm.”

Tôi gật đầu.

“Tài liệu chuẩn bị đến đâu rồi?”

Lý Kiến Quốc đưa cho tôi một chiếc máy tính bảng đã được mã hóa.

“Theo yêu cầu của cô, chúng tôi đã trích xuất toàn bộ hồ sơ giao dịch của Yamamoto Kenji từ USB.”

“Bao gồm các email mã hóa trao đổi giữa ông ta và Trình Hải, nhật ký dòng tiền, và… thông tin nguồn gốc của ba người ‘hiến tạng’.”

“Mỗi một người ‘hiến tạng’ đều là những cô gái khỏe mạnh, trạc tuổi và cùng nhóm máu với Yamamoto Sayuri, bị bắt cóc mất tích ở khu vực Đông Nam Á.”

“Chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh, chí mạng.”

Nhìn những bức ảnh ngây thơ rạng rỡ của các cô gái trên màn hình, và những bi kịch tàn khốc họ phải gánh chịu sau khi bị bắt cóc, tim tôi như bị hàng ngàn mũi kim châm chích.

Trước mắt tôi lại hiện lên hình ảnh Trình Sơn ngã trong vũng máu, ánh mắt cuối cùng anh nhìn tôi.

Ngọn lửa hận thù bùng cháy dữ dội trong lồng ngực.

“Hành động đi.”

Tôi ra lệnh cho “Khỉ”.

“Làm cho sạch sẽ vào.”

“Đừng để lại bất cứ dấu vết nào có thể lần ra chúng ta.”

“Hãy biến chuyện này thành một vụ thanh trừng nội bộ theo kiểu ‘xã hội đen’ của tổ chức ‘Cái Nôi’.”

“Rõ.”

Ngón tay “Khỉ” khẽ gõ phím Enter.

“Anh đào, chuẩn bị rơi.”

Mười hai tiếng đồng hồ tiếp theo là một sự chờ đợi dài đằng đẵng.

Tôi và Lý Kiến Quốc ngồi trong phòng tác chiến, mắt không chớp nhìn bản tin quốc tế trực tiếp trên màn hình.

Chúng tôi giống như hai người thợ săn kiên nhẫn nhất, chờ đợi con mồi sập bẫy.

Giờ Tokyo, 8 giờ tối.

Ginza lên đèn rực rỡ.

Một gã đàn ông say khướt trong quán bar của Mieko, oang oang khoe khoang với bà ta về “tin độc quyền chấn động” hắn vừa chộp được.

Gã đàn ông vừa đi khỏi, Mieko lập tức nhấc điện thoại gọi cho một người.

Giờ Tokyo, 10 giờ tối.

Tòa soạn “Tuần san Bunshun” sáng đèn rực rỡ.

Tổng biên tập run rẩy vì kích động khi đọc tệp tin vừa nhận từ một email ẩn danh.

Ông ta biết, đây sẽ là bài báo bom tấn nhất trong sự nghiệp của mình.

Ông ta lập tức triệu tập toàn bộ phóng viên chủ chốt, ban lệnh cấm tiết lộ thông tin, và yêu cầu họ phải viết ra hàng trăm tiêu đề trang bìa khác nhau trước lúc bình minh.

Giờ Tokyo, 4 giờ sáng.

Khi tia nắng đầu tiên chiếu sáng thành phố.

Quả bom dư luận chính thức phát nổ.

Hàng loạt tờ báo, tạp chí, trang tin tức đồng loạt đưa tin với những tiêu đề chói lóa nhất.

Một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng làm nổi lên hàng ngàn lớp sóng.

Cả nước Nhật chấn động ngay lập tức.

Vô số người đổ xuống đường hô vang khẩu hiệu, yêu cầu chính phủ điều tra tận gốc sự việc.

Điện thoại của Yamamoto Kenji cháy máy.

Cổ phiếu tập đoàn “Amaterasu” lao dốc thê thảm, chạm đáy ngay mười phút sau khi mở cửa, bốc hơi hàng chục tỷ đô la.

Tất cả đồng minh chính trị của ông ta đồng loạt cắt đứt quan hệ chỉ sau một đêm.

Giậu đổ bìm leo.

Tất nhiên, Fujiwara Keiji không thể bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này.

Ông ta lập tức tổ chức họp báo, nước mắt lưng tròng lên án Yamamoto Kenji là “con mọt của quốc gia”, đồng thời kêu gọi Quốc hội phế truất tư cách nghị sĩ và tiến hành điều tra hình sự ngay lập tức.

Vị “Y Thánh” từng được vạn người ngưỡng mộ, cao cao tại thượng.

Chỉ trong vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi, đã biến thành con chuột chạy qua đường, ai thấy cũng đòi đánh.

Tôi biết, ông ta xong đời rồi.

Cả đời này của ông ta coi như chấm hết.