Cố Đình Việt vẻ mặt nặng nề, lắc đầu.

Tôi đứng dậy: “Vậy tôi về phòng trước đây.”

“À đúng rồi, tôi đang mang thai, phải đảm bảo chất lượng giấc ngủ, chúng ta nên ngủ riêng đi.”

Cố Đình Việt im lặng nhìn tôi một lúc rồi gật đầu: “Được, nhưng có chuyện gì em phải báo cho anh đầu tiên đấy.”

Tôi lại tặng hắn một nụ cười mỉm: “Yên tâm đi, anh là ba đứa bé mà, chắc chắn tôi sẽ không để anh được yên thân đâu.”

Tôi xoay người bước ra.

“Nhiễm Nhiễm…” Cố Đình Việt gọi vớt lại.

Tôi ngoảnh đầu, đối diện với ánh mắt phức tạp của hắn: “Còn việc gì sao?”

Hắn nhếch môi cười gượng: “Anh chỉ muốn nói với em, chúng ta có con rồi, thật tốt quá.”

“Đúng vậy, thật tốt.”

8

Nửa tháng sau, đại hội cổ đông chính thức diễn ra.

Lão Lưu tham gia trực tuyến, vài cổ đông lớn khác đều có mặt đông đủ.

Cả đại diện của quỹ đầu tư và đại diện công đoàn sở hữu cổ phần cũng đều tham dự.

Mọi người đều cho rằng, Cố Đình Việt không còn phù hợp ngồi ở vị trí Chủ tịch nữa.

“Đến tận bây giờ cậu vẫn không nỡ sa thải cô trợ lý đó. Cô ta chính là một quả bom nổ chậm, chúng tôi tuyệt đối không cho phép những hậu quả khôn lường xảy ra.”

Cuối cùng, dưới sự ép buộc của các bên, Cố Đình Việt đành phải nhượng bộ.

“Tôi sẽ sa thải Tống Nhược Hàm.”

“Vị trí Chủ tịch, vẫn là Phó tổng Lâm đảm nhận thì phù hợp hơn. Hôm nay mọi người đều ở đây, tôi không sợ nói mất lòng, nhưng Phó tổng Lâm luôn là người có con mắt tinh đời, lại có tầm nhìn xa trông rộng. Công ty từ ngày đầu thành lập đến lúc lên sàn và phát triển như hôm nay, cống hiến của cô ấy là lớn nhất.”

Một cổ đông khác lên tiếng: “Hơn nữa cậu và Phó tổng Lâm là người một nhà, không phân biệt ranh giới. Phó tổng Lâm hiện giờ lại đang mang thai, chỉ cần hai người không ly hôn, cổ phần và vị trí Chủ tịch nằm trong tay ai cũng vậy thôi.”

“Phó tổng Lâm, chúng tôi cũng cần một lời đảm bảo, cô sẽ không ly hôn với Cố tổng chứ?”

Tôi nhìn sang Cố Đình Việt bằng ánh mắt thâm tình: “Chúng tôi bây giờ đến con cũng có rồi. Hơn nữa, bao năm qua chúng tôi luôn sát cánh đi bên nhau, tuy có trải qua chút chuyện không vui, nhưng tôi rất có niềm tin rằng chặng đường sắp tới, hai chúng tôi vẫn sẽ tiếp tục nắm tay nhau bước tiếp, không ai có thể chia cắt được chúng tôi.”

Mắt Cố Đình Việt rơm rớm: “Nhiễm Nhiễm…”

Tôi mỉm cười nhẹ, quay sang nói với các cổ đông: “Còn về ý kiến mọi người đưa ra, tôi cần bàn bạc thêm với Cố tổng.”

Kết thúc cuộc họp, tôi và Cố Đình Việt trở về văn phòng.

“Anh sa thải cô trợ lý nhỏ đó trước đi, coi như cho các cổ đông một lời giải thích để họ yên tâm.”

Cố Đình Việt gật đầu, lập tức gọi Tống Nhược Hàm vào: “Tống Nhược Hàm, bắt đầu từ ngày mai, cô không cần đến làm nữa.”

Nước mắt Tống Nhược Hàm “rào” một cái rơi lã chã: “Tổng giám đốc, anh muốn đuổi việc em sao? Đừng mà, em không thể mất công việc này…”

Cố Đình Việt cau mày, ngập ngừng một lát rồi mới nói tiếp: “Tôi đã quyết định rồi, bây giờ cô qua phòng Tài vụ thanh toán lương đi.”

Tống Nhược Hàm trừng mắt nhìn tôi, sự không cam tâm và ánh mắt oán độc nơi đáy mắt cô ta gần như tràn cả ra ngoài.

Đợi cô ta ra ngoài, tôi mới nói tiếp: “Còn điều quan trọng nhất: vị trí Chủ tịch. Việc này liên quan trực tiếp đến cổ phần, anh nói tôi nghe xem anh đang nghĩ gì?”

Cố Đình Việt bước tới nắm lấy tay tôi: “Em là vợ anh, là mẹ của con anh. Đồ của anh cũng là của em, anh đương nhiên sẵn sàng giao tất cả cho em, chỉ là…”

Tôi tiếp lời hắn: “Chỉ là anh sợ tôi lấy đi tất cả của anh rồi ly hôn chứ gì?”

Tôi bật cười: “Cho dù có ly hôn, tôi vẫn chia cho anh một nửa mà, không phải sao?”

Cố Đình Việt vẫn chần chừ.

Tôi biết tỏng là hắn không muốn giao cổ phần cho tôi.

“Việc này tôi không quyết thay anh, anh nghĩ kỹ rồi thì tự đi nói với các cổ đông.”